Thời Lê bất mãn đẩy anh ra: “Quỳ một gối xuống đất đâu? Anh cũng quá tùy tiện rồi đó.”
Nghe vậy, Tạ Quảng Bạch dừng tay, nửa quỳ bên cạnh, nhìn thẳng vào mắt cô: “Em đồng ý gả cho anh không?”
“Nhẫn kim cương đâu? Nhạc lãng mạn với cánh hoa rơi đâu? Anh chỉ dùng một câu như vậy để cầu hôn sao?”
Tạ Quảng Bạch đứng dậy: “Vậy thì không cầu hôn nữa.”
“Thế thì em cũng không gả!”
Tạ Quảng Bạch cười: “Bây giờ em đã là vợ của anh rồi.”
Thời Lê chui vào chăn ngủ, một lúc sau, Tạ Quảng Bạch khẽ chạm vào vành tai cô, nói:
“Ngày mai anh đưa em đi chọn nhẫn, em muốn to cỡ nào cũng được. Muốn đặt làm riêng cũng được, anh sẽ nạm cho em nguyên một vòng toàn kim cương.”
Thời Lê khẽ nói một câu “Quá phô trương”, nhưng khóe môi lại vô thức cong lên.
Cơn buồn ngủ dần dần ập tới, những lời nói tiếp theo của anh, cô nghe mơ mơ hồ hồ, hình như là câu “Anh yêu em”. Thời Lê trở mình, muốn ôm lấy anh, nhưng lại ôm vào khoảng không.
Cô mở mắt, trước mắt là ánh đèn huỳnh quang trắng quen thuộc, ga giường kẻ ô màu xanh lam và vỏ chăn xanh thẫm vẫn không thay đổi, bức tường đối diện dán ảnh của Tạ Quảng Bạch.
À không, là Tân Dược.
Cô đã trở về rồi.
Chẳng lẽ chỉ là một giấc mơ quá mức chân thật? Vì tối qua cô đọc cuốn sách kia, lại luôn nhớ nhung Tân Dược, nên mới tự mình chìm vào giấc mơ đó?
Nhưng giấc mơ này chân thật đến mức, dường như giây trước Tạ Quảng Bạch còn ôm cô sưởi ấm, nói lời yêu cô. Mà cô còn chưa kịp đáp lại.
Thời Lê nhắm mắt lại, muốn ngủ tiếp. Biết đâu ngủ rồi, cô có thể gặp lại anh.
“Hôm nay tiết đầu là môn gì mà cậu còn ngủ thế, Thời Lê?”
Tiếng của cô bạn cùng phòng vang lên, rồi cô ấy trèo lên giường nhìn Thời Lê, hơi ngạc nhiên: “Sao cậu lại khóc vậy?”
“Không sao.” Thời Lê mỉm cười: “Tối qua ngủ không ngon, mệt quá thôi.”
Tiểu Xa dịu dàng “à” một tiếng, rồi đề nghị: “Nếu thấy không khỏe thì hôm nay đừng đi học, để tớ xin phép cho.”
Thời Lê lắc đầu.
Thôi, chỉ là một giấc mơ thôi, cần gì phải mãi luyến tiếc?
Thời Lê chậm rãi xuống giường, vào nhà vệ sinh rửa mặt. Bên ngoài cửa sổ, mùa hè nóng nực, ve kêu râm ran đến mức nhức óc.
Dòng nước chảy ra, Thời Lê hứng một vốc, vỗ lên mặt.
Khi quay lại bàn, cô quay sang nói với Tiểu Xa: “Đại Mỹ Nhân, từ mai cậu dạy tớ trang điểm nhé.”
Tiểu Xa hơi sững người, rồi gật đầu: “Được.”
Bên cạnh gương vẫn đặt cuốn Trở Về Giới Giải Trí. Thời Linh mở ra, đến đoạn Phùng Hạ quay về năm mười chín tuổi.
Câu chuyện vẫn nằm yên trên trang giấy, còn giấc mơ kia thì giống như đã thành hiện thực.
Không hiểu sao, trước khi đi học, Thời Lê lại nhét cuốn sách vào cặp.
Tiết đầu là môn Lịch sử Cận đại, giảng viên lớn tuổi nói chuyện chậm rãi. Thời Lê nghe đến buồn ngủ, lấy điện thoại chơi game vài phút thì hết pin.
Cô không mang theo sạc dự phòng, trong cặp chỉ có cuốn tiểu thuyết Trở Về Giới Giải Trí.
Giữa việc nghe lịch sử và đọc lại truyện, Thời Lê chọn truyện.
Tùy tiện mở một trang, Thời Lê cắn cắn ngón tay, hình như đoạn này cô chưa từng đọc.
Hơn nữa, sao đoạn này lại giống hệt giấc mơ của cô đến vậy?