Chương 37

Thời Lê không nói một lời, đẩy Tạ Quảng Bạch ra, lục lọi khắp nơi mới tìm được “tiểu thiên sứ” đáng yêu. Sau khi thu dọn xong xuôi, cô buồn bực bò lại lên giường.

Tạ Quảng Bạch an ủi: “Đừng nóng vội, đợi em…”

“Em đâu có gấp.” Thời Lê tắt đèn, chui vào ổ chăn: “Đừng xem em như mấy lão lưu manh.”

“Phải gọi là nữ sắc lang.” Tạ Quảng Bạch nghiêm chỉnh sửa lại.

Thời Lê lười đáp trả.

Nhưng hiển nhiên Tạ Quảng Bạch chưa muốn buông tha, anh nói: “Thật ra em không cần ngại, trước kỳ kinh mà có cảm xúc đó là chuyện rất bình thường. Từ góc độ khoa học mà nói, đây là tế bào trứng của em đang hấp hối giãy giụa khi đi đến hồi kết của một chu kỳ sinh mệnh.”

Thời Lê túm một cuộn giấy vệ sinh, nhét vào miệng anh: “Anh im miệng đi.”

Lần này “dì cả” đến rất dữ dội. Ban đầu cô chưa cảm thấy gì, nhưng nửa tiếng sau, trong cơn mơ màng, Thời Lê mơ hồ cảm nhận rõ sự hành hạ của nó. Giống như có con dao sắt gỉ cùn chậm rãi cắt vào bụng dưới, thi thoảng lại siết một cái, lật sang bên liền cắt thêm nhát nữa.

Tạ Quảng Bạch phía sau đã ngủ say, một bàn tay còn đặt ở lưng quần cô. Thời Lê định ra ngoài vệ sinh kiểm tra nên nhẹ nhàng gỡ tay anh ra.

Anh vẫn không tỉnh.

Cô thở phào, vừa mới nhổm dậy thì tóc lại bị giữ lại. Cái tên này đang đè lên tóc cô.

Bị “dì cả” hành đến chết đi sống lại, Thời Lê mất hết kiên nhẫn, mạnh tay đẩy Tạ Quảng Bạch sang một bên rồi xoay người định xuống giường. Nhưng anh lại quàng tay ôm eo cô từ phía sau, giọng khàn khàn: “Em đi đâu?”

“Đi lấy nước ấm để mời dì cả.”

“Em nằm đó, để anh đi.”

Nói xong, Tạ Quảng Bạch ngáp một cái rồi đứng dậy, bật đèn, mở cửa bước ra ngoài. Chỉ hai phút sau, anh quay lại với một cốc nước và một hộp thuốc trên tay: “Thuốc giảm đau, em uống trước một viên. Ngày mai anh đưa em đi khám.”

Thời Lê nửa nằm trên giường, nhận nước và thuốc từ tay anh. Thuốc cần một lúc mới có tác dụng, Tạ Quảng Bạch liền đặt bàn tay ấm áp lên bụng cô, nhẹ nhàng xoa.

Có lẽ vì nguyên nhân “dì cả”, hoặc có lẽ vì hành động quá chu đáo của anh, giây phút này Thời Lê bất chợt nảy sinh ý định “lấy thân báo đáp”, dù trước đó cô từng hứa một lần rồi.

Tạ Quảng Bạch hỏi: “Có đỡ hơn chút nào không?”

Thời Lê khẽ gật đầu.

Anh nói: “Chờ dì cả của em đi rồi, chúng ta kết hôn nhé.”

Thời Lê sững người: “Không phải chúng ta đã kết hôn rồi sao?”

“Anh còn chưa cho em một lễ cưới, em không thấy tiếc sao?” Tạ Quảng Bạch cố ý nhấn mạnh chữ “em”: “Con gái thường coi trọng chuyện này mà.”

Thời Lê im lặng một lúc lâu, mới hiểu được ý anh.

Đây chẳng phải là cách uyển chuyển thổ lộ ư? Là anh thích mình, nên muốn tổ chức lại một lễ cưới đàng hoàng?

Cô lẩm bẩm: “Ngay cả cầu hôn cũng chưa có.”

Tạ Quảng Bạch nhìn thẳng vào mắt cô, chậm rãi nói: “Xin em, lấy anh nhé.”