Chương 36

Tạ Quảng Bạch nói: “Hai ngày tới em cứ ở nhà dưỡng thương, đừng ra ngoài. Chuyện này để anh lo. Phải dạy cho cậu ta biết thế nào là tôn trọng chị dâu.”

Không biết Tạ Quảng Bạch đã làm gì, chỉ biết đến chạng vạng cùng ngày, Tạ Ôn Dư mặt mày bầm dập lẽo đẽo theo sau Tạ Quảng Bạch đến trước mặt Thời Lê xin lỗi.

Đây chẳng phải là Tạ Ôn Dư ngông cuồng, ngang ngược nhất trong nguyên tác sao! Thời Lê giật mình suýt rớt tim, lí nhí nói “không sao”, rồi len lén liếc sang Tạ Quảng Bạch, trong bụng không khỏi thắc mắc: Anh đã dùng cách gì vậy trời?

Khuôn mặt Tạ Quảng Bạch cũng chẳng dễ coi hơn, khóe mắt còn hằn một vệt bầm xanh. Chờ Thời Lê nói xong, anh mới bình thản lên tiếng: “Đợi bao giờ cậu bỏ được cái tính khí đó, anh sẽ giúp cậu đưa Phùng Hạ về.”

Mắt Tạ Ôn Dư sáng rực, nghiêm túc nói: “Cảm ơn anh hai.”

Xin lỗi thì chưa chắc thành tâm, nhưng câu này nghe lại thật lòng thật dạ. Thời Lê không khỏi cảm khái, đúng là sức mạnh của tình yêu.

Tiễn Tạ Ôn Dư về, Tạ Quảng Bạch lập tức thả lỏng, kéo Thời Lê vào phòng ngủ, đóng cửa lại rồi bắt đầu cởϊ qυầи áo.

Thời Lê hoảng hồn, nhảy tót ra góc phòng, tay che ngực, cảnh giác nhìn anh: “Em còn đang là bệnh nhân đó! Anh định làm gì?”

Tạ Quảng Bạch đã cởϊ áσ sơ mi, thản nhiên để trần nửa thân trên, nằm úp xuống giường: “Không làm gì hết. Anh cũng là bệnh nhân đây. Ngăn kéo dưới tủ bên phải giường có thuốc, lấy bôi giúp anh, với tay không tới.”

Lúc này Thời Lê mới phát hiện sau lưng anh có một vết đỏ bầm tím, trông như tụ máu. Cô lấy thuốc, đổ ra tay, run run bôi lên lưng anh. Vừa chạm vào, Tạ Quảng Bạch khẽ “xì” một tiếng khiến cô giật mình, lập tức rụt tay lại: “Đau lắm à?”

“Cũng thường thôi, chỉ bị tập hồ sơ ném trúng.” Anh thản nhiên nói tiếp: “Nó cũng chẳng khá khẩm hơn đâu. Chắc đêm nay phải nằm sấp mà ngủ.”

“Anh cũng nên nằm sấp mà ngủ đi.”

Miệng thì không khách khí, nhưng tay Thời Lê lại nhẹ nhàng. Lưng anh nóng ấm, rắn chắc, khiến cô thầm cảm khái: Đây mới là thân thể đàn ông. Vừa tranh thủ bôi thuốc, cô vừa tiện thể “khảo sát thực tế”.

Tạ Quảng Bạch nhắc: “Hình như em bôi sai chỗ rồi.”

Ngừng một chút, anh nghiêm túc: “Anh biết em thèm khát cơ bụng của anh, nhưng đừng vội. Chờ anh khỏi hẳn rồi tính.”

Thời Lê vung tay cho anh một cái bẹp vào chỗ lành lặn.



Khi Phá Tân Cam vừa lên sóng, Thời Lê phấn khích xem đi xem lại tập đầu mấy lượt.

Không vì gì khác, chỉ để ngắm làn đạn mới xuất hiện, thấy mọi người khen nhan sắc Phùng Hạ thì cô vui, khen biên kịch sáng tạo thì cô cũng vui.

Những ngày quay phim tuy bận bịu toàn chuyện lặt vặt, nhưng từng việc một đều là cô thực sự bỏ công bỏ sức làm. Phá Tân Cam như đứa con tinh thần của cô, hôm nay là lần đầu ra mắt công chúng, cô nóng lòng muốn nghe nhận xét.

Ban đầu, làn đạn còn lác đác: “Tôi đến ngắm mỹ nhân đây”, “Nghe nói đây là tác phẩm của tiểu thư nhà giàu kia phải không?”. Mười phút sau, mấy câu đó biến mất, thay vào đó là hàng loạt bình luận đoán cốt truyện.

Web drama thì ngắn, một tập chỉ 25 phút. Khi nhạc kết vang lên, làn đạn bùng nổ:

“Hết rồi á?”

“Mì gói của tôi còn chưa chín!”

“Cầu ra tập mới nhanh nhanh, ngắn quá!”

...

Thời Lê vừa xem vừa cười ngốc. Tạ Quảng Bạch chịu không nổi, đưa tay đóng laptop: “Ngủ đi.”

Thời Lê năn nỉ: “Một lần nữa thôi, để em xem lần cuối.”

“Em đã xem bốn lần rồi.”

Không nói nhiều, Tạ Quảng Bạch bế cô lên, ném vào phòng tắm: “Mau đi tắm.”

Cô níu cổ áo anh không buông, mặc cả: “Vậy anh đưa điện thoại cho em, em vừa tắm vừa xem.”

Tạ Quảng Bạch hờ hững: “Còn lèo nhèo nữa là anh tắm cho em luôn đấy.”

Thời Lê lập tức im re.

Tắm xong, cô thay đồ ngủ, rón rén bước ra. Thấy anh không ở trong phòng, cô vội lấy điện thoại. Chưa kịp mở khóa thì một bàn tay từ trên đầu vươn xuống, nhẹ nhàng lấy điện thoại đi: “Ngủ.”

“Em không buồn ngủ, cho em xem một xíu nữa đi.”

“Không buồn ngủ?” Tạ Quảng Bạch ném khăn qua một bên, cúi xuống nhìn cô: “Vậy làm chuyện nên làm nhé?”

Thời Lê lập tức đá giày, chui vào chăn: “Ơ… tự nhiên buồn ngủ quá, anh đừng làm phiền em.”

Cô còn phối hợp… giả tiếng ngáy.

“Được rồi, đừng hừ nữa, nghe như heo ấy.”

Nhưng khi anh vừa nằm xuống, Thời Lê lại nảy ra ý khác.

Dù gì hai người cũng là vợ chồng hợp pháp. Tạ Quảng Bạch không tệ, ngoại hình còn giống y như nam thần cô từng thích. Trước đây trong ký túc xá, ngày nào cô cũng ồn ào muốn ngủ với nam thần, giờ lại có “bản sao” của nam thần nằm ngay bên cạnh. Sao cô có thể bỏ qua?

Hơn nữa, biết đâu cô sẽ kẹt mãi ở thế giới này, không quay về được. Nếu vậy thì sao không tính toán cho tương lai?

Nghĩ tới đây, Thời Lê cắn răng, lăn người về phía anh, rồi lại lăn lại.

Mọi người bảo lần đầu sẽ đau. Cô lại do dự.

Lăn thêm lần nữa.

Giống như chiên trứng, cứ lật qua lật lại, cuối cùng Tạ Quảng Bạch chậm rãi hỏi: “Em đang chiên trứng đấy à? Lật mặt này rồi lại mặt kia.”

Thời Lê không đáp lại, cô tiến đến gần, chủ động hôn anh.

Nụ hôn vụng về, không chút kỹ thuật. Nhưng ngay lập tức, Tạ Quảng Bạch đã mãnh liệt đáp lại.

Anh bật đèn ngủ, ánh sáng màu cam phủ xuống hàng mi, che khuất đôi mắt: “Em chắc chứ?”

Thời Lê che mặt, gật đầu.



Nhưng khi Tạ Quảng Bạch chuẩn bị tiếp tục thì bỗng khựng lại. Thời Lê đỏ bừng mặt, không dám nhìn anh: “Sao vậy?”

Chẳng lẽ, anh xuất tinh sớm?

Một lúc lâu sau, Tạ Quảng Bạch thở dài: “Bảo sao…”

“Rốt cuộc sao vậy?”

Anh cười khổ: “Em đến tháng rồi.”