Chương 32

Thời Lê bắt đầu hoài nghi có khi mình đã đọc phải bản sách lậu.

Trong nguyên tác, tình cảm giữa Phùng Hạ và Tạ Ôn Dư tuy trắc trở thật, nhưng cũng chưa từng đến mức muốn hại chết nhau.

Cô cố gắng hồi tưởng lại, cũng không nhớ có chi tiết nào như thế. Loáng thoáng trong ký ức, hình như đoạn này là lúc Phùng Hạ có việc muốn tìm Tạ Ôn Dư, kết quả phát hiện anh ta đang thân mật với một cô gái khác. Cô ấy không vào, chỉ xoay người rời đi.

Tối đó, Tạ Ôn Dư chủ động tới tìm cô ấy. Hai người ban đầu cãi nhau một trận, kiểu như “Em nghe anh nói” – “Tôi không nghe”, rồi sau đó thì… không tiện kể chi tiết. Còn phần miêu tả tâm lý của Phùng Hạ ở đoạn đó thì cô không nhớ rõ, đại khái là kiểu như “cảm thấy tuyệt vọng”.

Thời Lê dè dặt nói: “Đừng có dọa nhau thế chứ. Chắc vẫn chưa đến mức đó đâu nhỉ?”

Một câu này chẳng khác gì chọc phải tổ ong vò vẽ, Phùng Hạ bỗng bật khóc, nghẹn ngào nói:

“Thời Lê, cô không hiểu được đâu.”

Thời Lê đáp: “Tôi hiểu mà.”

Dù sao bây giờ cô cũng xem như người có góc nhìn của thượng đế rồi.

Cô nhẹ giọng an ủi: “Cô thử nghĩ mà xem, Tạ Ôn Dư bây giờ coi như là người trẻ tuổi có tài, ngoại hình lại không tệ, kiểu gì cũng có kẻ thấy người sang bắt quàng làm họ. Cô hôm đó thấy anh ta với…”

Nói đến đây, Thời Lê rùng mình một cái.

Với thân phận hiện tại của cô, lẽ ra không nên biết những chuyện đó.

Phùng Hạ ngạc nhiên nhìn cô: “Hóa ra cô biết hết rồi.”

Thời Lê vội bịa: “À, chẳng qua là vì hôm đó cô giận anh ta, anh ta cũng buồn, gọi điện cho Tạ Quảng Bạch tâm sự, tôi tình cờ nghe được chút ít thôi.”

Phùng Hạ ngỡ ngàng: “Tôi không ngờ người như anh ta cũng có thể khóc.”

“Chuyện đó để sau hẵng nói. Phùng Hạ, cô phải hiểu, chờ đến khi Phá Tân Cam phát sóng, cô chắc chắn sẽ nổi tiếng. Đừng vì một phút xúc động mà đẩy mình vào đường cùng. Tạ Ôn Dư tính tình quật cường, tâm tư sâu kín, nhưng chuyện anh ta yêu cô thì không ai có thể phủ nhận.”

Thấy Phùng Hạ đã bình tĩnh hơn, Thời Lê nhân cơ hội nói tiếp: “Cô với anh ta hẹn thời gian gặp nhau nói chuyện đàng hoàng, gỡ bỏ khúc mắc, mọi chuyện rồi sẽ ổn.”

Phùng Hạ buồn bã nói: “Nhưng giờ tôi không muốn gặp anh ta.”

Thời Lê nhìn dáng vẻ của cô ấy, trong lòng cũng không đành. Dù sao đây cũng là nữ chính mà cô từng theo dõi trong truyện, lúc đọc cô vẫn đứng về phía Phùng Hạ, nên giờ cũng không nỡ thấy cô ấy buồn.

Cô đề nghị: “Hay là đợi Phá Tân Cam quay xong, tôi lén đưa cô ra nước ngoài?”

Phùng Hạ thoáng sáng mắt, nhưng rồi lại chần chừ: “Chỉ sợ không qua mặt được Tạ Ôn Dư.”

Thời Lê nghĩ ngợi. Hiện giờ Tạ Quảng Bạch và Tạ Ôn Dư cũng được coi là thế lực ngang nhau, nếu muốn lặng lẽ đưa một người đi thì chắc cũng không phải việc gì khó. Chỉ lo nếu Tạ Ôn Dư thật sự có “hào quang nam chính” bảo hộ, thì e là hơi phiền.

Nghĩ tới đây, Thời Lê nói: “Tôi sẽ nói chuyện với Quảng Bạch, biết đâu việc này có thể thành.”

Trong mắt Phùng Hạ cuối cùng cũng ánh lên chút hy vọng. Nếu có sự trợ giúp của Tạ Quảng Bạch, khả năng thành công sẽ cao hơn nhiều.

Tiễn Phùng Hạ về, Thời Lê đem chuyện nói lại với Tạ Quảng Bạch. Anh không mảy may do dự: “Được thôi.”