Chương 31

Đến lúc hoàng hôn buông xuống, hai người cuối cùng cũng tạm biệt ba Thời, chuẩn bị về nhà.

Trước khi đi, ba Thời thần thần bí bí nhét vào tay Tạ Quảng Bạch một chiếc hộp gỗ nhỏ, sau đó lại ghé sát tai anh, thì thầm mấy câu.

Thời Lê ngồi bên cửa sổ xe, nhìn thấy Tạ Quảng Bạch đang cười mỉm thì bỗng chốc cứng đờ cả người.

Trên đường về, không kìm được tò mò, Thời Lê hỏi anh: “Ba em đưa anh cái gì vậy?”

Tạ Quảng Bạch thẳng tay ném hộp qua cho cô.

Thời Lê mở ra xem, bên trong là từng gói thuốc nhỏ được gói kín, thoạt nhìn... hình như là thuốc Đông y.

Tạ Quảng Bạch nói: “Kỷ tử, mẫu đơn, phúc bồn tử…”

“Thôi đừng kể nữa, em cũng không hiểu đâu. Anh chỉ cần nói cho em biết, thuốc này trị gì là được rồi.”

Tạ Quảng Bạch im lặng một lúc lâu, sau đó buồn bã đáp: “Bổ thận tráng dương.”

Thời Lê hoảng hốt, tay run lên, suýt nữa làm rơi hộp thuốc xuống đất. Cô cảnh giác nhìn anh: “Anh đừng có nghĩ linh tinh.”

Anh đáp lại: “Anh có ăn cũng không làm gì linh tinh với em.”

Về đến nhà, Thời Lê bất ngờ phát hiện Phùng Hạ cũng đang ở đó.

Giờ đang vào đầu thu, ban đêm đã bắt đầu có gió lạnh, thổi lướt qua da thịt cũng thấy buốt. Phùng Hạ không chải tóc, mái tóc tán loạn như người mất hồn. Trên người chỉ khoác một chiếc váy trắng rộng thùng thình, chân không mang giày, bàn chân trắng nõn dính đầy bùn đất.

Dù là như thế, Thời Lê vẫn thấy cô ấy đẹp đến mức khiến người ta xao động, giống như yêu tinh trong sách, chỉ liếc nhìn một cái liền không thể rời mắt.

Phùng Hạ nhìn thấy hai người đang sóng vai đứng cạnh nhau, khẩn cầu nhìn về phía Thời Lê.

Thời Lê lặng lẽ kéo góc áo Tạ Quảng Bạch, Tạ Quảng Bạch liền nắm lấy tay cô, khẽ cào trong lòng bàn tay cô một cái, rồi mời Phùng Hạ vào phòng khách, để lại cho hai người một khoảng không gian riêng.

Phùng Hạ ôm ly nước, có vẻ thất thần: “Thời Lê, Tạ Ôn Dư là người thế nào vậy?”

Thời Lê lựa lời: “Ừm, tôi chỉ biết anh ta là em chồng tôi thôi.”

Phùng Hạ chẳng mấy để tâm đến câu trả lời đó: “Tôi biết anh ta lòng dạ rất sâu, cũng biết năng lực mạnh, nhưng tôi không biết mình đã đắc tội anh ta ở chỗ nào.”

Nói đến cuối, giọng cô ấy càng lúc càng nhỏ.

“Rõ ràng tôi nên ghét anh ta. Anh ta vừa ngang ngược lại vô lý. Thế mà, tôi lại có chút…”

Thời Lê biết ngay, Phùng Hạ đã bắt đầu yêu rồi, vội vã nói toạc ra: “Cô yêu anh ta rồi!”

Phùng Hạ ngơ ngác nhìn cô một cái, rồi khẽ nói: “Tôi cũng đoán vậy, nhưng tôi không thể yêu anh ta.”

“Sao lại không?”

Phùng Hạ nhẹ giọng thốt ra năm chữ: “Anh ta không xứng với tôi.”

Thời Lê sững sờ.

Ừm, nghĩ kỹ thì trong truyện gốc nữ chính vừa mạnh mẽ vừa xinh đẹp, so ra thì nam chính đúng là có phần kém cạnh.

“Tôi muốn thoát khỏi Tạ Ôn Dư. Thời Lê, cô có thể giúp tôi không?”

Thời Lê do dự.

Phùng Hạ nắm chặt tay cô, vội vàng nói: “Chỉ có cô mới có thể giúp được tôi. Cô yên tâm, tôi sẽ đợi quay xong Phá Tân Cam...”

Tay cô ấy lạnh ngắt, Thời Lê rùng mình một cái, nhìn thấy những vết bầm tím xanh xanh nơi cổ Phùng Hạ, trong lòng cũng thấy xót xa. Cô âm thầm tính toán trong đầu làm sao giúp cô gái này. Cho cô ấy đi du học? Hay dùng cách thường thấy trong tiểu thuyết là giả chết? Nhưng kiểu sau này có vẻ cũ rồi, thời đại công nghệ phát triển như bây giờ, chắc chắn không qua mắt được anh ta.

“Giúp tôi chuẩn bị một ít thuốc mê đi.”

Phùng Hạ thấy vẻ mặt cô đã mềm ra, liền nhỏ giọng thỉnh cầu.

Thời Lê nghi ngờ mình nghe lầm: “Gì cơ?”

Phùng Hạ ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt kia như hồ nước sâu không thấy đáy, phía trong phủ đầy băng vụn lạnh giá.

Vẻ mặt cô ấy rất bình tĩnh: “Tôi muốn gϊếŧ chết anh ta.”