Còn chưa xuống xe, Thời Lê đã thấy bên ngoài có một ông chú đầu trọc, bụng phệ, khoanh tay đứng đó. Ông ta mặc sơ mi trắng, khoác vest đen, khí chất bức người.
Khi ánh mắt ông ta lướt về phía xe, ông khẽ nhắm mắt lại một thoáng, rồi bất ngờ sải bước chạy tới. Dáng đi khệnh khạng, nhưng tốc độ lại khiến người ta không kịp phản ứng.
Xe vừa dừng hẳn, Thời Lê đã không thể kiềm chế, lập tức tháo dây an toàn, mở cửa lao ra ngoài, vừa chạy vừa lớn tiếng gọi: “Ba!”
Tạ Quảng Bạch phản ứng cực nhanh. Anh túm lấy vạt áo sau lưng cô, kéo cô ôm chặt vào lòng, giọng trầm xuống, từng chữ như đóng đinh: “Không phải.”
Thời Lê lập tức ý thức được mình nhận nhầm người, nhưng sĩ khí đã tung lên thì không thể để rơi xuống, cô nhanh chóng đổi giọng: “Kêu ba tôi ra đây!”
Ông chú đầu trọc kia dường như đã quen với phản ứng này của cô, chỉ “Ừ” một tiếng rồi xoay người chạy biến đi.
Thời Lê vừa xoa ngực trấn an bản thân vừa quay đầu hỏi Tạ Quảng Bạch: “Người đó là ai vậy?”
Tạ Quảng Bạch cười như không cười: “Anh trai em.”
Thời Lê sững sờ: “Không thể nào, nhìn ông ta còn già hơn cả ba tôi.”
Vừa nói, cô vừa thò đầu ra ngoài cửa sổ, cố nhìn theo bóng dáng tròn trịa của ông ta.
Tạ Quảng Bạch chậm rãi nói: “Cũng chưa từng bảo là anh ruột. Tính theo tuổi thì ông ta chỉ nhỏ hơn ba em khoảng năm tuổi thôi. Ba em chỉ có mỗi mình em là con gái, vẫn luôn muốn có con trai. Đúng lúc có người muốn bái ông ấy làm ba nuôi…”
Thời Lê lập tức hiểu ra.
Cô dè dặt nhìn Tạ Quảng Bạch: “Không phải là cái kiểu ba nuôi mà tôi đang nghĩ đấy chứ?”
Kết quả là bị gõ một phát lên đầu, Tạ Quảng Bạch bất đắc dĩ: “Suốt ngày em nghĩ mấy thứ gì đâu không.”
Thời Lê xoa trán, nhỏ giọng đáp: “Là nghĩ đến anh.”
Vừa dứt lời, chính cô cũng sững người.
Tạ Quảng Bạch không nói gì, lại vỗ lên trán cô thêm một cái nữa, nhưng lần này, lực nhẹ hơn nhiều.
Đúng lúc đó, ba của Thời Tử Linh đã đi tới, nhìn y hệt ba ruột của Thời Lê. Cô chạy tới ôm lấy ông, chân thành gọi một tiếng “Ba ba”, vừa mở miệng, nước mắt đã tuôn ào ào. Ba Thời bị dọa sợ, vội vàng dỗ dành: “Sao thế con? Tạ Quảng Bạch bắt nạt con à? Hay con lại gây ra chuyện gì rồi?”
Thời Lê lắc đầu, nói không có. Cô cũng không biết vì sao, nhưng khoảnh khắc này, cô thực sự cảm thấy ba Thời chính là ba ruột mình. Ngay cả dáng đi cũng giống hệt. Ở một nơi xa lạ, gặp được người thân, nước mắt cứ thế không kìm được mà tuôn rơi.
Cô lại hỏi: “Anh đâu rồi?”
Nghe cô hỏi vậy, sắc mặt ba Thời có chút lúng túng: “Con chẳng phải luôn nói không ưa nó sao? Vừa nãy ba bảo nó ra ngoài mua đồ rồi.”
Thời Lê khẽ “À” một tiếng.
Buổi trưa hôm đó, Thời Lê ăn cơm tại nhà ba Thời. Người anh trai kia vẫn chưa quay về, mà cũng không thấy bóng dáng người phụ nữ nào trong nhà. Để tránh cô lỡ miệng nói điều không nên, Tạ Quảng Bạch đã tranh thủ lúc rảnh rỗi nói nhỏ với cô: mẹ của Thời Tử Linh đã qua đời khi cô còn nhỏ.
Thời Tử Linh khẽ gật đầu, chuyện này cô đã đọc trong nhật ký.
Dù biết rõ mọi thứ trong thế giới này đều là hư cấu, nhưng sự tồn tại của Thời Tử Linh và ba Thời khiến cô không thể không muốn bám víu vào thế giới này. Một cách vô thức, cô đã bắt đầu tiếp nhận cuộc sống ở đây.
Giờ đây, Thời Lê đã không chắc bản thân mình còn là Thời Tử Linh nữa hay không.