Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua, quá trình quay phim Phá Tân Cam cũng sắp kết thúc. Gần đây, Phùng Hạ trở nên thiếu tập trung, tinh thần hoảng hốt. Đạo diễn Hứa cảm thấy trạng thái của cô ấy không ổn, lén tìm Thời Lê nói chuyện, nhưng Thời Lê cũng bất lực.
Theo mạch truyện gốc, có lẽ lúc này Phùng Hạ và Tạ Ôn Dư đã có một vài tiếp xúc thân mật về thể xác. Thời Lê vô tình chen vào mối quan hệ đau khổ rối rắm giữa nữ chính và nam chính nguyên bản, nên cũng tự biết điều mà tránh né. Theo tình hình hiện tại, e rằng hai người đó vẫn đang trong giai đoạn “Tôi thích cậu, nhưng chính tôi cũng không chắc là mình có thích cậu hay không”.
Huống chi, bản thân cô giờ cũng lo chưa xong việc của mình.
Kể từ sau lần nói chuyện hôm đó, thái độ của Tạ Quảng Bạch với cô khác hẳn trước kia. Nhưng cụ thể khác thế nào, Thời Lê cũng khó nói cho rõ.
Anh hình như càng lúc càng “bám” cô nhiều hơn.
Trước kia, hai người chỉ cùng nhau ăn cơm, còn lại ai làm việc nấy, gần như chẳng có giao tiếp gì. Nhưng bây giờ, ngoài những lúc phải họp ở Bạch Tinh, thời gian còn lại Tạ Quảng Bạch gần như đều ở bên cô. Khi Thời Lê bận rộn trên phim trường, anh ngồi bên cạnh gõ máy tính, xử lý công việc.
Buổi tối nghỉ ngơi, anh cũng nhất quyết đòi ngủ chung giường, nhưng lại chưa từng làm điều gì quá giới hạn.
Chính vì vậy, Thời Lê mới có thể nhẹ nhõm đôi chút.
Chung sống lâu ngày, Thời Lê cũng dần hiểu hơn về tính cách của Tạ Quảng Bạch. So với hình tượng phản diện xảo quyệt trong nguyên tác, cô lại cảm thấy anh không chỉ dễ sống chung mà còn có một sự bao dung khiến người ta bất ngờ.
Tới tận bây giờ anh vẫn chưa đuổi cô ra khỏi nhà, hay ném cô về cho ba Thời xử lý. Riêng việc anh giữ kín thân phận cô đến giờ, Thời Lê đã rất biết ơn rồi.
Sau khi hoàn tất buổi quay cuối cùng, Tạ Quảng Bạch vẫn đảm nhiệm vai trò tài xế riêng cho Thời Lê. Cô ngồi trên xe, thần trí dần ổn định lại, nhìn gương mặt có phần giống Tân Dược của anh, liền buột miệng nói: “Cảm ơn anh.”
“Cảm ơn anh chuyện gì?” Anh hỏi.
Thời Lê nói: “Anh nghĩ mà xem, anh cho em tiền, để em làm web drama, luôn rất chiều em; tính tình cũng tốt, không quát mắng, cũng chẳng nổi giận với em. Quan trọng nhất là anh không nói với ba em rằng em “đã thay đổi”.”
Cô nói khá lấp lửng, nhưng người biết chuyện thì nghe một lần là hiểu.
“Em là vợ anh, không đối xử tốt với em thì đối xử tốt với ai?” Tạ Quảng Bạch chau mày nói: “Em đáng lẽ nên nói sớm hơn một chút.”
Thời Lê thoáng ngơ ngác.
Tạ Quảng Bạch tiếp lời: “Tôi đang định đưa em về gặp ba.”
Thời Lê cảnh giác hỏi: “Ba anh hay là ba em?”
Anh nhìn cô đầy thương hại: “Tất nhiên là ba em rồi.”
Thời Lê hoảng hốt: “Dừng xe! Em muốn xuống xe!”
…
Sau khi xe dừng hẳn, Tạ Quảng Bạch chậm rãi trấn an cô: “Em đừng sợ, vốn dĩ em đã kiêu căng, bướng bỉnh. Bây giờ đột nhiên tính cách thay đổi thế này, chỉ e ba em còn vui mừng không kịp, làm sao mà nghi ngờ được gì?”
Anh lại nói thêm: “Hơn nữa, từ sau khi chúng ta kết hôn, ba em vẫn bận bịu công việc, thời gian lâu như vậy cũng chưa gặp mặt một lần, chẳng hợp lý chút nào.”
Tuy trước đây Thời Lê từng nhiều lần gọi điện cho ba, nhưng lần đầu gặp mặt vẫn khiến cô lo lắng. Cô bồn chồn: “Nếu ông ấy tưởng anh bỏ bùa em thì sao?”
Tạ Quảng Bạch bật cười: “Nếu anh thực sự muốn bỏ bùa em, thì anh đã làm từ lâu rồi. Còn hai phút nữa là tới, chỉnh trang lại một chút đi.”
Thời Lê thấp thỏm bất an. Kiêu căng bướng bỉnh? Có lẽ là giống tính khí nổi loạn hồi cô dậy thì?
Chiếc xe từ từ chạy vào khu nhà họ Thời. Hiện ra trước mắt Thời Lê là một căn biệt thự sang trọng nằm dựa núi gần sông, xa hoa nhưng không phô trương, tinh tế mà có chiều sâu. Chỉ có điều, ở giữa lại dính một đường vết bẩn không mấy hài hòa.