Tạ Quảng Bạch cụp mắt, rồi nhìn về phía cô, giọng nhẹ nhàng: “Vậy là em muốn đến thì đến, muốn đi thì đi thật à.”
Thời Lê nhỏ giọng lầm bầm: “Ban đầu cũng đâu có nghĩ như vậy đâu mà.”
Không khí lặng ngắt trong thoáng chốc, Thời Lê lờ mờ cảm nhận được áp lực mà anh toát ra, vội vàng bỏ lại một câu “Em đi tắm” rồi chạy trốn.
Trong bồn tắm, Thời Lê chậm rãi sắp xếp lại mọi chuyện đã xảy ra hôm nay.
Hôm nay, Tạ Quảng Bạch đã hôn cô ba lần, dù rằng hai lần là để hô hấp nhân tạo.
Thế giới này chắc chắn không có phong tục tùy tiện hôn người như vậy đâu, đúng không? Có phải cô có thể cho rằng anh có chút chút thích cô không?
Còn nữa, việc cô không phải là Thời Tử Linh dường như cũng không khiến anh để tâm quá nhiều, ít nhất là sau khi xác nhận thân phận thật của cô, anh không có hành động nào quá mức, cũng không lôi cô đi làm thí nghiệm.
Điều quan trọng nhất là…
Thời Lê ngả người sâu hơn vào làn nước, chỉ chừa lại mũi trên mặt nước để thở.
Cô cảm nhận được áp lực từ nước bao quanh.
Lúc ấy, nếu cô cứ tiếp tục nói, hoặc nói thêm vài câu nữa, liệu có vì không thở được mà chết không?
Rất rõ ràng, cô không thể nói ra lai lịch thật sự của mình. Một khi mở miệng, cô sẽ bị “trừng phạt” đến mức không thể thở nổi; nặng hơn thì sẽ chết, mọi chuyện lại quay về điểm xuất phát, không ai biết cô đã nói gì.
May mà Tạ Quảng Bạch không truy hỏi quá sâu.
Nghĩ tới đây, Thời Lê chợt lóe lên một ý: nếu nói thật sẽ bị trừng phạt, thì nói dối thì sao?
Cô hoàn toàn có thể tự biên soạn một thân phận mới cho mình. Chỉ là, dù có nói ra thì chưa chắc anh đã tin.
Huống hồ, giờ anh đã biết cô là “mở miệng sẽ chết”.
Lăn qua lăn lại, ngâm mình gần một tiếng trong nước ấm, Thời Lê mới cảm thấy cơ thể dần thả lỏng. Cô choàng áo choàng tắm, vừa lau mái tóc ướt đẫm vừa đưa chân đá cửa phòng ngủ ra.
Người đàn ông đang ngồi nửa người trên giường quay đầu nhìn cô: “Sao em không tắm thêm chút nữa?”
Thời Lê nhìn đồng hồ, vẻ mặt mơ hồ: “Em tắm đủ một tiếng rồi đấy.”
Chừng đó thời gian còn chưa đủ dài à?
“Em còn biết mình ngâm lâu vậy cơ à? Nếu em ở trong đó thêm một phút nữa, anh sẽ xông vào luôn rồi.”
Thời Lê trừng mắt: “Đồ lưu manh!”
Nói xong, cô gõ cửa phòng: “Anh vào chỉ để nói câu đó thôi hả? Rồi rồi, em biết rồi. Mời anh ra ngoài, đi thong thả không tiễn.”
“Đây là phòng anh, tại sao anh phải ra?”
“Vậy thì em đi.”
Thời Lê xoay người định kéo cửa phòng, còn chưa kịp bước ra đã bị người kéo cổ áo lại, thuận thế ôm chặt vào lòng.
“Vợ chồng phải chung giường chung gối, cứ ngủ riêng mãi thì ba em sẽ nghi ngờ đấy.”
Tạ Quảng Bạch ghé sát bên tai cô nói, rồi bế ngang cô lên, nhét thẳng vào trong chăn: “Nào, ngủ đi, anh không đυ.ng vào em.”
Thời Lê lẩm bẩm: “Đàn ông thích nhất là nói anh chỉ ôm một chút, không làm gì đâu.”
“Anh sẽ tôn trọng ý muốn của em, tuyệt đối không cưỡng ép.” Tạ Quảng Bạch xoa đầu cô, kéo chăn cao hơn một chút: “Để phòng em chết bất đắc kỳ tử lúc nửa đêm, anh quyết định hy sinh bản thân ngủ cùng em.”
“Muốn chiếm tiện nghi người ta còn nói nghe oai lắm!”
Tạ Quảng Bạch không nặng không nhẹ vỗ vào lưng cô một cái: “Nói thêm câu nữa là làm thật đấy.”
Thời Lê lập tức phản đối: “Anh mới vừa nói là sẽ tôn trọng em mà!”
“Anh đổi ý rồi.”
Sợ anh thật sự nổi thú tính, Thời Lê vội chôn mặt vào trong chăn, im re không nói gì nữa.
Rất lâu sau, người phía sau duỗi tay ôm lấy cô. Thời Lê giả vờ ngủ say, không động đậy. Một lát sau, cô cảm nhận được anh sát lại gần, cổ còn có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng, nhưng người phía sau không hề làm thêm động tác nào nữa. Một lúc lâu sau, cô cảm nhận được có vật gì ấm áp đặt nhẹ lên vành tai, rồi rời đi.
Thời Lê phản ứng chậm nửa nhịp, mãi mới nhận ra Tạ Quảng Bạch vừa hôn lên tóc cô.