Chương 27

Cho đến tận bây giờ, Thời Lê cũng chưa từng có ý định phá hỏng cặp đôi nam nữ chính. Dù sao đó cũng là couple mà cô từng ngày đêm theo đuổi trong truyện. Điều cô mong mỏi lúc này, cũng chỉ đơn giản là có thể tiếp tục sống ở thế giới này mà thôi.

Tất nhiên, nếu có thể "thả thính" được Tạ Quảng Bạch thì càng tốt.

Thời Lê nói như đang tự khuyên mình: “Chắc là hồi nhỏ từng có bóng ma tâm lý gì đó, nên sau này mới không giỏi giao tiếp, đúng không? Không thể nhìn bề ngoài mà đánh giá con người được, biết đâu bên dưới vẻ ngoài âm hiểm xảo quyệt kia của Tạ Ôn Dư lại là một tâm hồn thiếu nam mong manh dễ vỡ thì sao.”

Phùng Hạ nghe xong thì bật cười: “Nghe giọng điệu của cô giống như rất hiểu anh ta ấy.”

Thời Lê lập tức lắc đầu nguầy nguậy: “Không hề nha! Trong lòng tôi chỉ có chồng tôi thôi, trời đất chứng giám, nhật nguyệt soi đường!”

Ngoài cửa, Tạ Quảng Bạch đang định đẩy cửa bước vào, nhưng tay chợt khựng lại. Anh nghe thấy giọng nói trong trẻo bên trong của cô gái kia, bất chợt lại nhớ đến nụ hôn hồi trưa ấy, mềm mại như kẹo bông gòn.

Dù biết chắc sẽ bị dị ứng, anh vẫn khẽ chạm vào đôi môi ấy!

Tạ Quảng Bạch khẽ chạm vào môi, trong lòng ngập tràn cảm giác ngọt ngào. Đến mức này rồi, hai người họ cũng coi như từng cùng nhau trải qua hoạn nạn.

Buổi tối hôm đó, Thời Lê ăn cơm cực kỳ nhanh, sau đó bất an nhìn về phía Tạ Quảng Bạch. Nhưng người kia lại làm như không nhìn thấy ánh mắt nóng rực của cô, vẫn thản nhiên, thong thả ăn uống.

Cuối cùng cũng đợi được đến khi anh ăn xong, Tạ Quảng Bạch mới nghiêm túc ngồi xuống, tỏ rõ thái độ như đang chờ đối phương đàm phán: “Nói đi.”

Thời Lê hít một hơi thật sâu, chuẩn bị nói ra bản nháp đã tập suốt cả buổi trưa: “Thật ra, tôi là người xuyên…”

Nhưng giọng nói của cô đột nhiên như bị thứ gì đó chặn lại. Dù đã há miệng, cô lại chẳng thể phát ra tiếng nào. Đáng sợ hơn, cô cảm thấy sức lực trong cơ thể đang dần cạn kiệt, ngay cả dưỡng khí cũng như bị rút đi.

Cô từng có lần tắm khi bụng rỗng suốt hơn nửa tiếng trong nhà tắm, lúc ấy suýt chút nữa đã ngất vì thiếu oxy. Nhưng cảm giác hiện tại còn khó chịu hơn gấp bội.

Cô cảm giác mình sắp chết.

Toàn thân Thời Lê mềm nhũn, ngã rạp xuống bàn. Vì quá khó chịu, nước mắt không kìm được mà trào ra. Như có thứ gì đó đang phình to trong cơ thể cô, bóp nghẹt cả không khí trong l*иg ngực.

Biến cố bất ngờ khiến Tạ Quảng Bạch sững sờ. Anh không còn kịp nghĩ gì khác, vội ôm lấy cô, mở miệng cô ra để cô hô hấp. Nhưng rất nhanh anh nhận ra điều đó vô ích, sắc mặt Thời Lê trắng bệch, ngón tay tím tái vì thiếu oxy, cả người lạnh toát.

Tạ Quảng Bạch hít sâu một hơi, áp môi xuống môi cô, truyền không khí vào.

Thời Lê ho khẽ một tiếng, cảm giác nghẹt thở như bị dội nước đá cũng dần rút đi. Cô hít thở từng ngụm, từng ngụm, như một con cá mắc cạn cuối cùng cũng được ném trở lại biển. Nhưng Tạ Quảng Bạch lại cúi xuống thêm lần nữa, tiếp tục truyền hơi thở.

Thời Lê mở to mắt, không rõ trong đầu nghĩ gì, đến khi anh sắp rời đi thì cô nhẹ nhàng liếʍ một cái lên môi anh.

Tạ Quảng Bạch khựng lại.

Anh nhìn khuôn mặt dần khôi phục sắc hồng của cô, trầm mặc một lúc, cuối cùng không hỏi gì thêm. Anh lo nếu gặng hỏi, cô lại phát bệnh như vừa rồi.

Chuyện vừa rồi, không thể nào là giả được.

Thời Lê thở hổn hển, phải mất một lúc lâu mới lấy lại được bình tĩnh. Cô gãi đầu, giọng yếu xìu: “Hay để tôi viết ra giấy cho anh xem nhé?”

“Không cần.” Tạ Quảng Bạch nói: “Lỡ đâu em vừa viết xong thì tay lại gãy thì sao?”

Nghĩ tới cảnh tượng đó, Thời Lê run cả người: “Vậy tôi thà chết quách cho rồi…”

Tạ Quảng Bạch cau mày nhìn cô đầy lo lắng: “Là mấy chuyện kỳ quái khoa học không giải thích được?”

Thời Lê gật đầu.

“Vậy em sẽ rời đi sao?”

“Em không biết nữa.”