Chương 24

Tạ Quảng Bạch thấy vậy liền bật cười: “Em vất vả lắm mới tiết kiệm được chút tiền bưởi mà lại tiêu hết vào mấy thứ này à?”

Thời Lê chẳng mấy để tâm: “Không sao đâu, mấy thứ này là ba em chi hết. Với lại, ăn không no thì lấy đâu ra sức mà làm việc?”

Đồ ăn được chia cho hai người. Tạ Quảng Bạch cũng hơi đói nên ăn cùng cô. Thấy trong phần ăn có tôm, anh liền tự tay bóc vỏ rồi đặt phần thịt vào đĩa trước mặt Thời Lê. Sau đó, anh ung dung cầm khăn ướt lau tay sạch sẽ.

Thời Lê đang ăn cơm thì tay bỗng khựng lại giữa chừng.

Tạ Quảng Bạch vẫn giữ vẻ mặt bình thản.

Thời Lê do dự một lúc, ngập ngừng hỏi: “Này… lúc nãy anh có rửa tay không đấy?”



Sau khi nhận được lời xác nhận chắc chắn của Tạ Quảng Bạch, Thời Lê mới nuốt miếng cơm xuống. Vừa định đưa đũa gắp tiếp con tôm thứ hai thì bị Tạ Quảng Bạch cản lại: “Đừng ăn nữa.”

Thời Lê không hài lòng, trừng mắt nhìn anh: “Sao cơ, tôm nhiều như thế, anh định ăn một mình à?”

“Không phải.” Tạ Quảng Bạch mỉm cười: “Anh chỉ muốn nhắc em một chút, Thời Tử Linh bị dị ứng với tôm.”

Thời Lê trợn tròn mắt, sững sờ: “Anh… anh…”

Cô lắp bắp cả buổi cũng không tìm ra được lý do để cãi lại. Nỗi sợ ập đến trong lòng cô như cơn sóng dữ, kèm theo đó là cảm giác ngứa ran ở khóe môi. Cô đưa tay gãi gãi, càng gãi càng ngứa, làn da bắt đầu sưng lên, nóng rát từng đợt.

Tạ Quảng Bạch nói: “Đừng lo, chỉ là dị ứng nhẹ thôi, tiêm một mũi là ổn. Anh xem qua rồi, cạnh phim trường có phòng khám.”

Vừa nói, anh vừa giữ tay cô lại, không cho cô gãi tiếp: “Sao tay em lại lạnh thế này?”

Thời Lê sợ đến mức hồn bay phách lạc, không nói nổi một lời. Đầu óc cô như vừa chạy hết công suất rồi bị cháy khét, chỉ còn lại làn khói lượn lờ, hoàn toàn không biết làm gì.

Cô để mặc cho Tạ Quảng Bạch kéo mình ra khỏi đó. Hai người vừa mới bước ra khỏi phòng thì bắt gặp Tạ Ôn Dư đang không rõ là đang suy ngẫm chuyện đời hay chuyện tình yêu. Vừa nhìn thấy môi Thời Lê sưng vù, anh ta giật mình đánh rơi cả điếu thuốc đang cầm, vẻ mặt hốt hoảng: “Hai người… cái này là…”

Ánh mắt anh ta đảo qua lại giữa hai người mấy vòng, rồi buông một câu đầy cảm khái: “Giữa ban ngày ban mặt mà… làm dữ quá đấy!”

Tạ Quảng Bạch chẳng thèm để tâm đến anh ta. Anh mấy lần gạt tay Thời Lê đang định gãi môi đi, cuối cùng không nhịn được nữa, trực tiếp bế bổng cô lên.

Bị anh bế lên bất ngờ, Thời Lê theo bản năng vội vòng tay ôm cổ anh, sợ anh sơ ý làm rơi mình xuống đất.

Dưới cái nắng gay gắt và ánh nhìn bỏng rát của bao người xung quanh, cô ngoan ngoãn để anh bế đi một đoạn khá xa. Nhưng đi được một lúc, Thời Lê rốt cuộc không nhịn nổi, tay vẫn ôm cổ anh, tay còn lại bắt đầu gãi gãi lên môi.

Tạ Quảng Bạch thật sự hết cách, tay anh lại không rảnh để ngăn cô, theo bản năng, anh cúi xuống, chặn lại môi cô bằng một nụ hôn.

Thời Lê sững người.

Nụ hôn đầu tiên của cô... bị cướp mất rồi a a a a!