Chương 22

Còn chưa kịp chạm tay vào chai nước, cô nàng cao ráo xinh đẹp đã lập tức lớn tiếng: “Cô bị mù à? Đi đường không mang theo mắt sao? Đυ.ng phải người khác, nói một câu xin lỗi là xong chuyện hả? Cô có biết cái váy này của tôi bao nhiêu tiền không? Cô có đủ khả năng bồi thường không?”

Thời Lê ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên người cô gái cao kia dính mấy giọt nước nhỏ, tuy không nhiều nhưng vì váy cô ta có màu nhạt nên nhìn rất rõ, đặc biệt chói mắt.

Cô gái đó mặt đầy ghét bỏ, trừng mắt nhìn Thời Lê: “Cô là nhân viên tạp vụ của đoàn phim này đúng không? Làm việc gì cũng hậu đậu như vậy, lát nữa tôi sẽ đi tìm đạo diễn các người, đuổi thẳng cô!”

Gặp chuyện kiểu này thì nên làm gì? Nhịn xuống rồi phản kích sau? Mặc kệ, mẹ nó, nhịn cái đầu chó ấy!

Bây giờ cô là đại tiểu thư nhà họ Thời! Là phó đạo diễn của đoàn phim này! Nếu là Thời Lê trước kia chưa có danh tiếng, chắc sẽ chọn cách nhẫn nhịn, nhưng với cái lớp da Thời Tử Linh bây giờ, thì không có chuyện đó.

Thời Lê lạnh giọng cười: “Cô vừa nói gì, lặp lại lần nữa xem?”

Nếu theo mô-típ cũ trong tiểu thuyết, tình huống tiếp theo sẽ là cô gái kia nói: “Lát nữa tôi sẽ đi tìm đạo diễn các người, đuổi thẳng cô.”

Rồi Thời Lê sẽ thản nhiên đáp lại bằng một câu cực ngầu: “Tôi chính là phó đạo diễn, thì sao?”

Bốp bốp bốp, vả mặt cái bốp!

Nhưng đời mà, đâu phải lúc nào cũng như trong kịch bản.

Cô gái kia có lẽ không ngờ được một nhân viên tạp vụ nho nhỏ lại dám càn rỡ như vậy, tròn mắt nhìn Thời Lê, tức giận mắng: “Cô bị thần kinh à?”

Đúng lúc đó, Tạ Quảng Bạch và Tạ Ôn Dư cùng lúc đi đến, không nhanh không chậm nhưng lại vừa vặn nghe rõ câu kia.

Chỉ trong chớp mắt, sắc mặt hai người đều trở nên khó coi.

Tạ Ôn Dư lạnh giọng: “Gan cô cũng to thật đấy!”

Cô nàng cao ráo tưởng là đang được bênh, liền cao giọng phụ họa: “Nghe thấy chưa? Tạ tổng cũng nói đó! Cô gan to quá rồi đấy!”

Thời Lê tiếc nuối liếc cô ta một cái.

Cô gái kia bắt gặp ánh mắt của Thời Lê, theo bản năng quay đầu lại, thì thấy sắc mặt Tạ Quảng Bạch và Tạ Ôn Dư đều đen như than. Chỉ cần nhìn biểu cảm của họ là biết mình vừa gây họa lớn.

Tạ Quảng Bạch không thèm nhìn cô ta lấy một cái, bước thẳng về phía Thời Lê, ôm lấy cô rất tự nhiên. Sau khi xác nhận cô không bị làm sao, ánh mắt anh mới dừng lại trên người cô gái cao kia, giọng nhàn nhạt nhưng lạnh đến thấu xương: “Cô có vấn đề gì với vợ tôi sao?”

Cô nàng cao ráo nhất thời nghẹn lời, líu lưỡi: “Cái đó… tôi không biết đây là… Tạ… Tạ phu nhân…”

Khi nói ra câu này, cô ta cảm thấy cực kỳ ấm ức.

Thời Lê ăn mặc quá bình thường, nhìn thế nào cũng chỉ giống một cô bé tạp vụ bình thường, có chỗ nào giống một phu nhân nhà giàu đâu chứ?