Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mỗi Ngày Đều Phải Công Lược Vai Ác

Chương 21

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trước kia, Thời Tử Linh luôn mang theo một rương mặt nạ bên người, mùa hè ra đường lúc nào cũng bịt khẩu trang, đeo kính râm kín mít. Vậy mà bây giờ, ngay cả kem chống nắng cũng quên bôi sao? Bàn trang điểm trước đây đủ loại mỹ phẩm, giờ trước mặt chỉ có một hộp kem nền, còn dặm loang lổ không đều tay.

Từng ấy điểm đáng ngờ, nếu đến giờ anh còn không nhận ra có gì đó bất thường, thì đúng là mù thật rồi.

Thấy Thời Lê chuẩn bị dùng tay quệt thẳng lên mặt một cách thô bạo, Tạ Quảng Bạch kịp thời ngăn lại:

“Để anh làm cho.”

Anh lấy khăn giấy lau khô mồ hôi trên mặt cô, gạt bỏ lớp kem chống nắng dư thừa, rồi dùng đầu ngón tay chấm một chút, nhẹ nhàng thoa lên má cô. Khoảnh khắc ngón tay chạm vào làn da, Thời Lê rùng mình.

Giữa ngày hè nóng như đổ lửa, mà chỉ với một cú chạm nhẹ, sống lưng cô lại lạnh buốt. Thần kinh toàn thân căng cứng, Thời Lê không chớp mắt, dán chặt ánh nhìn vào Tạ Quảng Bạch. Ngón tay anh như mang theo dòng điện, mỗi điểm chạm qua đều tê tê ngứa ngáy, như thể có những tia lửa nhỏ chạy dọc tận xương tủy. Lông tơ trên cánh tay cô dựng cả lên, như thể bị đánh trúng huyệt đạo, đến cả tai cũng ù đi, không nghe được gì. Lòng bàn tay ấm nóng của anh vẫn đang chuyển động trên mặt cô, rồi chậm rãi lướt xuống cằm, lại quay về má.

Cô là người được bôi kem, còn anh thì giống như muốn… nuốt cô vào bụng qua làn môi kia vậy.

Không hiểu vì sao, trong đầu Thời Lê đột nhiên bật ra một hình ảnh so sánh kỳ quặc như thế.

Nhìn vẻ mặt Tạ Quảng Bạch thì chẳng có chút suy nghĩ vẩn vơ nào, dường như anh thật sự chỉ đang giúp cô bôi kem chống nắng. Ánh mắt anh bình tĩnh, chăm chú, môi khẽ mím lại, từ người anh toát ra hương thơm thanh mát khiến cô không khỏi bối rối.

Cuối cùng cũng bôi xong, Thời Lê cảm thấy sống lưng mình túa đầy mồ hôi lạnh, còn khuôn mặt nơi bị anh chạm vào lại nóng ran cả lên. Hai luồng cảm giác đối lập như băng và lửa cùng lúc dâng trào, khiến cô có cảm giác như nửa người đang trầm mình ở Bắc Băng Dương, nửa còn lại bị ném đến xích đạo phơi nắng.

Tạ Quảng Bạch hoàn toàn làm ngơ trước phản ứng mãnh liệt của cô, thu tay về, còn trêu:

“Đã cưới nhau rồi, mà sao em vẫn dễ đỏ mặt thế?”

Thời Lê cố giữ bình tĩnh:

“À, chắc tại trời hôm nay nóng quá thôi.”

Đợi anh rời khỏi, Thời Lê mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng cái cảm giác sống lưng lạnh toát kia vẫn chưa chịu biến mất, vẫn như có ai đang thổi gió sau lưng cô vậy. Thời Lê ngẫm nghĩ, không đúng lắm. Người đã đi rồi, sao vẫn còn cảm giác áp lực lớn như thế? Chẳng lẽ là… di chứng?

Cô đứng dậy, quay đầu lại, lập tức bừng tỉnh.

Mẹ nó! Phía sau có cái điều hòa, mà cô thì lại đang ngồi đúng chỗ hứng gió lạnh!

Tạ Quảng Bạch vừa bước ra khỏi phòng, ánh nắng bên ngoài chói chang hắt lên người khiến anh theo phản xạ nheo mắt lại. Đầu ngón tay anh vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại từ làn da của cô, bóng loáng, mịn màng, hoàn toàn không có chút dấu vết từng dao kéo.

Nhưng rõ ràng, cô không phải Thời Tử Linh. Dù vậy, khuôn mặt ấy, vóc dáng ấy, giống y hệt như đúc.

Chỉ là kết hôn một lần, sao lại có thể khiến một cô gái thay đổi cả tính cách? Tạ Quảng Bạch thật sự nghi hoặc, nhưng anh không thể tự bẻ gãy logic của mình, cô không có thời gian, cũng chẳng có cơ hội để bí mật đánh tráo.

Dường như khoa học không thể giải thích được tình huống hiện tại anh đang gặp.

Người giống Thời Tử Linh như thế, sau cú sốc lớn thì tính cách thay đổi đột ngột cũng không phải chưa từng có. Dân gian hay gọi là “bản năng sinh tồn”.

Còn đang suy nghĩ mông lung, bỗng anh nghe thấy một giọng quen thuộc:

“Anh hai cũng tới đây sao?”

Tạ Quảng Bạch ngẩng đầu, thấy Tạ Ôn Dư. Bên cạnh anh ta còn có một cô gái vóc dáng nhỏ nhắn, đeo khẩu trang, kính râm che kín cả mặt, trông như một tiểu hoa đán nào đó.

Tạ Quảng Bạch bật cười:

“Câu này phải để anh hỏi cậu mới đúng. Văn phòng không ngồi, chạy đến chỗ anh phơi nắng làm gì?”

Tạ Ôn Dư cười mà như không cười:

“Từ sau khi anh kết hôn, em chưa gặp lại anh. Nghe nói chị dâu tới quay phim, em tới thăm đoàn làm phim một chút.”

“Cô ấy chỉ rảnh rỗi không có việc gì làm nên mới đến nghịch ngợm vậy thôi.”

Hai người nhìn nhau cười, nhưng chẳng hề có chút thân thiết.

Hai anh em đi sang phòng bên cạnh trò chuyện, Tạ Ôn Dư thân thể yếu ớt, quả thực không hợp với nắng gắt.

Thời Lê nghỉ ngơi đủ, nghĩ chắc cũng sắp đến giờ quay nên chuẩn bị đi ra ngoài. Cô cầm theo một chai nước lạnh, vừa bước ra cửa thì bất ngờ va phải một cô gái cao gầy đi ngược chiều, không tránh kịp.

Chai nước va trúng ngực khiến Thời Lê đau đến hít sâu một hơi, theo phản xạ buông tay.

Cô vội nói: “Xin lỗi!” Rồi cúi người nhặt lại chai nước.
« Chương TrướcChương Tiếp »