Chương 20

Địa điểm quay của Phá Tân Cam đúng vào lúc nắng nóng nhất trong năm, mặt trời như muốn thiêu cháy cả con người. Chỉ cần giơ tay nhấc chân thôi, mồ hôi đã tuôn ra như suối, ướt đẫm quần áo. Quần áo vừa khô chưa được bao lâu lại bị mồ hôi thấm đẫm lần nữa.

Thời Lê lúc này chẳng buồn để ý đến hình tượng gì nữa. Cô buộc gọn mái tóc được chăm sóc kỹ lưỡng thành búi nhỏ, mặc áo thun với quần dài, đeo kính râm, lặng lẽ canh giữ sau lưng máy quay.

Đạo diễn lo phần quay, phần việc của cô là… canh giữ đạo cụ.

Cảnh quay lần này là phân đoạn nhân vật lẻn vào hoàng cung trộm bảo vật, trường quay đã được sắp xếp kỹ từ sớm. Bên trong trang trí rất nhiều vật phẩm cổ, đều là Thời Lê mượn từ chỗ ba mình. Mỗi món đều là đồ cổ, món trẻ nhất cũng có tuổi đời hơn 500 năm. Ba cô thì không để tâm lắm, ngược lại Thời Lê thì luôn cẩn thận từng chút một, sợ bị va đập hỏng hóc.

Dưới thời tiết nóng như đổ lửa, dàn diễn viên vẫn phải khoác lên người những bộ trang phục dày cộp. Nhưng ai nấy đều rất chuyên nghiệp. Lần này đa phần là những gương mặt mới vào nghề chưa lâu, đều biết đạo diễn Hứa nổi tiếng khó tính, nên không ai dám lơ là, ai nấy đều gồng mình tập trung. Thế nhưng, dù cả buổi sáng đã quay đi quay lại nhiều lần, vẫn chưa đạt được hiệu quả mà đạo diễn mong muốn.

Lại một tiếng "Cắt!" vang lên.

Phùng Hạ thả người từ trên dây cáp xuống, sắc mặt mệt mỏi. Cánh tay cô ấy vừa tê vừa đau, đến sức cầm kiếm cũng chẳng còn. Lúc này cô ấy chỉ muốn nằm vật ra nghỉ một chút, nhưng thấy nét mặt đạo diễn Hứa, cô ấy vẫn phải cố gắng gượng dậy, đi theo nghe ông chỉ đạo.

Thời Lê nhân cơ hội đi đến, tỉ mỉ sắp xếp lại từng quả nho trên bàn về đúng vị trí ban đầu, rồi đẩy quả bưởi sang một bên. Cảnh này là cảnh nối tiếp phân cảnh quay hôm qua, cô sợ đạo cụ bày sai chỗ nên đích thân điều chỉnh.

Quả bưởi đã bị cắt làm đôi và ăn hết phần ruột, nhưng vỏ ngoài vẫn còn đẹp. Cô dùng keo dán dính lại, bên ngoài nhìn qua không phát hiện được gì bất thường. Dù sao cũng chỉ là một món trang trí, không ai để ý kỹ. Thời Lê cảm thấy tay nghề tận dụng đồ thừa của mình thật đáng nể.

Chỉ là ánh mắt mà nhân viên trong đoàn dành cho cô lại có phần phức tạp hơn trước.

“Đây thật sự là đại tiểu thư nhà họ Thời bị dân mạng mắng là kiêu kỳ, xa xỉ đó sao? Ai lại đi lấy vỏ bưởi ăn rồi đem dán lại giả làm trái bưởi mới chứ?”

Tạ Quảng Bạch vừa đến, đúng lúc nhìn thấy Thời Lê đang lom khom bày lại quả bưởi. Anh lập tức bước đến, vỗ nhẹ vai cô. Thời Lê cũng chẳng ngẩng đầu lên: “Đợi tí, có gì từ từ nói, để tôi dọn xong quả bưởi này đã.”

Tạ Quảng Bạch không nhịn được bật cười: “Chỉ là một quả bưởi thôi mà, mua cái mới chẳng phải xong à?”

“Anh không hiểu gì cả.” Thời Lê vẫn không ngẩng đầu: “Giờ đang lúc trái mùa, bưởi đắt lắm!”

Tạ Quảng Bạch không đáp ngay.

“Thời Tử Linh mà cũng biết lo giá trái cây quá đắt?”

Thời Lê chợt ngẩng đầu, nhìn anh rồi cười gượng: “Từ nghèo thành giàu thì dễ, từ giàu mà quay lại nghèo mới khó đó!”

Tạ Quảng Bạch nhìn cô, không nói gì, tự hỏi thầm trong lòng: Trước đây, cô ấy đã từng biết tiết kiệm lúc nào chưa?

Anh bình tĩnh hỏi: “Sao tự nhiên em lại trở nên hiểu chuyện vậy?”

Vừa nói, anh vừa nhìn thấy trán cô lấm tấm mồ hôi, liền lấy khăn giấy giúp cô lau đi. Lúc này mới nhận ra da mặt cô đã hơi ửng đỏ.

Tạ Quảng Bạch kéo cô vào phòng nghỉ bên cạnh: “Sao lại phơi nắng thành ra thế này?”

Thời Lê soi gương một cái, rồi khẽ kêu lên: “Á, em quên bôi kem chống nắng.”