Cô lăn một vòng bật dậy, váy ngủ mỏng manh vẫn nguyên vẹn khoác trên người. Cô bấu mạnh vào tay mình một cái, đau điếng.
Chạy đến bên cửa sổ, ngoài kia vẫn là cảnh sắc xa lạ, cô không dám tin, liền bước nhanh tới, định thử thêm lần nữa. Nhưng ngay khi vừa nhấc chân lên, não cô lập tức tỉnh táo lại.
Ngày nào cũng đọc truyện xuyên không trọng sinh, hôm nay cuối cùng cũng tới lượt mình rồi! Hơn nữa, có vẻ còn là kiểu không bị chết ngay lập tức!
Nghĩ tới đây, Thời Lê lập tức thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rồi nỗi buồn lại trào lên. Người ta xuyên sách hay trọng sinh thì ít ra cũng còn trinh tiết nguyên vẹn, sao tới lượt cô thì lại phát hiện bản thân đã mất zin? Không phải thường thì nên xuyên về trước lúc mất trinh sao? Cô xuyên kiểu gì mà còn bị lùi mốc thế này?
Khi Thời Lê còn đang ngồi tựa bên cửa sổ, trầm mặc suy tư về nhân sinh, thì cánh cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài.
Cô vừa quay đầu lại vừa tự lẩm bẩm trong lòng: Tiếp theo chắc là nam chính bước vào?
Theo lẽ thường trong các truyện trọng sinh, tiếp theo đây cô sẽ nắm tay nam chính cùng nhau ngang dọc thiên hạ, thần chắn gϊếŧ thần, Phật chắn gϊếŧ Phật.
Nếu đây là truyện ngược, anh ta sẽ lạnh lùng ném ra một câu: “Cầm tiền, cút.”
Nếu là truyện sủng, thì chắc anh ta sẽ dịu dàng bước tới, ngậm lấy môi cô rồi tấn công bằng đầu lưỡi?
Tất cả những khả năng đó, ngay khoảnh khắc Thời Lê quay đầu lại, đều tan thành mây khói.
Người đàn ông bước vào có gương mặt giống y như đúc nam thần trong lòng cô, đến mức ngay cả nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt cũng giống hệt!
Thời Lê sống đến mười tám tuổi, từng yêu hai lần. Lần đầu là mối tình gà bông mới nhen nhóm, chưa được mấy hôm thì bị đá. Lần hai là mối tình đơn phương, cô mê mệt ca sĩ mới nổi Tân Dược, mỗi ngày đều điên cuồng sưu tầm tất cả thông tin liên quan đến anh. Đi trên đường, chỉ cần thấy chữ Dược là cô đã có thể phấn khích cả nửa ngày.
Người đàn ông trước mặt mặc áo choàng tắm dài, gương mặt tuấn tú phủ một tầng lạnh nhạt, nhíu mày nhìn cô: “Mới sáng sớm, cô lại phát điên gì vậy?”
Ngay cả giọng nói cũng giống Tân Dược y chang!
Nam thần đang đứng ngay phía trước, mặc dù lý trí biết rõ người này tuyệt đối không thể là Tân Dược, nhưng chỉ riêng gương mặt kia thôi cũng đủ khiến Thời Lê lập tức mất hết sức chiến đấu.
Cô lặng lẽ thu chân từ bệ cửa sổ xuống, cười gượng hai tiếng: “Em đang tập yoga mà. Không khí bên này rất tốt, thuận tiện hấp thụ nhật nguyệt tinh hoa một chút.”
"Tân Dược" nghi hoặc liếc cô một cái, nhưng lười so đo xem cô hấp thụ là tinh hoa nhật nguyệt hay là PM2.5, chỉ nhàn nhạt hỏi: “Hôm nay thử kính, em còn đi được không?”
Vừa lau tóc bằng khăn, anh vừa nói, giọng điệu không rõ là thân thiết hay lạnh nhạt: “Nếu thấy không khỏe thì đừng đi, dù sao cũng chỉ là hình thức thôi.”
Hợp lại... mình là minh tinh?