Chương 19

Tạ Quảng Bạch trước giờ vẫn cho rằng chuyện này chẳng qua chỉ là trò đùa nhỏ của Thời Lê, nên hoàn toàn không để tâm. Nhưng bây giờ, khi nhìn thấy danh sách cô đưa ra, anh không khỏi có chút thay đổi cái nhìn. Trong danh sách có cả những gương mặt mới vô danh lẫn một vài tiền bối kỳ cựu trong giới, Tạ Quảng Bạch xem hồi lâu, cuối cùng gật đầu đồng ý.

Lúc này anh mới cảm thấy hình như bản thân đã đánh giá thấp người vợ này của mình.

Lại thấy Thời Lê ngồi đó kiêu ngạo, ra vẻ chờ khen ngợi, trông đến là buồn cười: “Em cũng có mắt nhìn đấy chứ.”

Thời Lê khiêm tốn đáp: “Đâu dám, sao sánh được một nửa ánh mắt của Tạ tiên sinh. Mắt nhìn của Tạ tiên sinh mới thật sự giỏi, mới tìm được người vợ có tài như em.”

Tạ Quảng Bạch lạnh nhạt nói: “Đó là do anh nhìn nhầm rồi.”

Thời Lê lập tức đáp lễ bằng một ánh mắt khinh thường.

Tối hôm đó, hai người vẫn ngủ riêng như cũ, dường như cả hai đã âm thầm đạt thành một sự ăn ý. Mặc dù trên danh nghĩa là vợ chồng, đã đăng ký kết hôn, nhưng cả hai vẫn giữ khoảng cách nhất định với nhau.

Nói ra cũng buồn cười, cô đến tay anh còn chưa từng được chạm qua. Nghĩ đến đây, Thời Lê hơi thấy phiền muộn.

Tạ Quảng Bạch hành động rất nhanh, chưa đầy một tuần đã tìm đủ người. Ngoài số tiền anh đưa, ba của Thời Lê cũng tài trợ thêm không ít, còn nói là “cải thiện tiền cơm”.

Điều khiến Thời Lê bất ngờ nhất chính là, cô lại bị đẩy lên làm phó đạo diễn.

Chuyện này thật sự khiến cô hoảng hốt.

Ban đầu cô chỉ muốn giúp Bạch Tinh đánh bại Phong Sướиɠ, đâu ngờ lại phải đích thân tham gia quay phim.

Tạ Quảng Bạch lại làm vẻ mặt “chuyện nhỏ thôi”: “Nếu đã tham gia thì cứ chơi tới bến đi. Yên tâm, những việc quan trọng sẽ do đạo diễn Hứa quyết định, em chỉ cần lo chuyện tiền bạc là được.”

À, thì ra là làm quản lý tài chính.

Địa điểm quay cũng đã được quyết định. Dưới sự sắp xếp tích cực của Thời Lê, địa điểm vẫn là căn cứ ghi hình từng được nhắc tới trong sách. Thời Lê sợ mình làm thay đổi nội dung, sẽ ảnh hưởng đến diễn biến về sau. Nhưng nghĩ lại, phim truyền hình mà đổi thành web drama, thì cũng đủ để gọi là thay đổi lớn rồi.

Đối với một web drama mà nói, mức đầu tư như thế đã là rất cao. Tạ Quảng Bạch còn muốn góp thêm chút nữa, nhưng lại bị Thời Lê từ chối.

Nói thật thì, sau khi cô nhúng tay vào một hồi, cô cũng sợ lỡ như phim không hot nổi, cuối cùng lại trở thành gánh nặng kéo chân Tạ Quảng Bạch.

Bên công ty của Tạ Quảng Bạch cũng có một bộ phim khác bắt đầu quay, mọi thứ dần đi vào quỹ đạo, anh ta lập tức trở nên rảnh rỗi.

Ngược lại, Thời Lê thì bắt đầu bận túi bụi.

Cô nhận ra tình hình tài chính hiện tại của mình cũng không dư dả gì, không thể tiêu xài hoang phí được. Ở đây, cô phát huy triệt để đức tính tiết kiệm của một người vợ đảm, có thể cắt giảm thì tuyệt đối không lãng phí, kiểm soát tài chính rất chặt chẽ. Nhờ ảnh hưởng của cô, cả đoàn phim cũng không dám kê khai chi phí bừa bãi. Ngay cả xưởng may trang phục cũng tận dụng phần vải thừa để làm dây buộc tóc, khăn tay, hoặc thậm chí là giẻ lau bàn.

Có Phùng Hạ và Thời Lê kiểm soát mọi thứ, phần trang phục và đạo cụ đều được chuẩn bị rất hợp lý.

Không cầu lộng lẫy xa hoa, chỉ cần phù hợp với tạo hình nhân vật là được.

Không tổ chức lễ khai máy rầm rộ, cũng không bỏ tiền mua tiêu đề hay đẩy lên hot search, Phá Tân Cam vốn dĩ không phải một tác phẩm đình đám. Mọi người tụ họp lại, ăn uống đầy đủ là tốt rồi. Đạo diễn Hứa ra lệnh một tiếng, Phá Tân Cam âm thầm bước vào giai đoạn quay hình.

Nhưng không phải ai cũng thấy mọi chuyện đơn giản như vậy.



Văn phòng họp của Phong Sướиɠ.

Bên trong yên ắng, chỉ có vài người đang ngồi.

Người ngồi đầu bàn đang vuốt ve một cây bút, yên lặng lắng nghe cấp dưới báo cáo. Đợi họ nói xong, anh ta mới lên tiếng: “Cậu nói Tạ Quảng Bạch còn đang chuẩn bị quay một bộ phim mới tên là Phá Tân Cam?”

Anh ta lẩm bẩm: “Lạ thật, hiện giờ chẳng phải anh ta đang đầu tư sản xuất một bộ mới sao? Lấy đâu ra tiền và sức để quay thêm một bộ nữa?”

Cấp dưới cúi đầu đáp: “Là web drama, vốn đầu tư ít, sản xuất đơn giản.”

Tạ Ôn Dư khẽ "ừ" một tiếng, rồi hỏi tiếp: “Đã mời ai tham gia?”

Cấp dưới nhanh chóng đưa danh sách lên. Tạ Ôn Dư liếc qua, ánh mắt khẽ động, ngồi thẳng dậy: “Thời Tử Linh? Đây là cô vợ mới cưới của Tạ Quảng Bạch phải không?”

“Trước đây, khi tiểu thư định đầu tư bộ phim mới của ba mình, cô ấy nói sẽ đóng nữ chính. Không biết sao, đột nhiên lại không đóng nữa, nhường vai cho một người không rõ tên tuổi. Giờ thì đảm nhận vai trò phó đạo diễn. Nghe nói bộ phim Phá Tân Cam này là do cô ấy năn nỉ Tạ Quảng Bạch quay cho bằng được.”

Tạ Ôn Dư bật cười, nét mặt dịu lại: “Thảo nào đầu tư nhỏ vậy, thì ra là để cô tiểu thư chơi đùa một chút.”

Dừng một lát, anh ta lại nói tiếp: “Cô nữ chính kia nhìn cũng được đấy, tên là Phùng Hạ hay Phùng Thu gì đó? Xem thử có thể lôi về phía mình không.”