Chương 17

Nói là làm, Thời Lê lập tức hỏi ý Tạ Quảng Bạch, bảo là muốn đưa thêm người mới cho công ty, còn cố ý nhấn mạnh đó là một cô gái. Nghe giọng bên kia, có vẻ Tạ Quảng Bạch cũng đang bận, nhưng vẫn sảng khoái đồng ý luôn.

Nhờ có Tạ Quảng Bạch hỗ trợ, Thời Lê nhanh chóng liên hệ được với người đại diện cũ của Phùng Hạ. Cô vừa mở miệng hỏi Phùng Hạ đang ở đâu, còn chưa kịp nói rõ mục đích thì người kia đã lạnh nhạt đáp: “Tôi với cô ấy đã chấm dứt hợp đồng rồi, ai mà biết giờ cô ấy ở đâu.”

Anh ta nói xong liền định cúp máy. Thời Lê cũng dứt khoát: “Anh cho tôi số điện thoại của cô ấy, tôi gửi anh năm nghìn.”

Đối phương sững người mất vài giây, rồi nhanh chóng đọc ra một dãy số. Sau đó còn dè dặt hỏi:

“Không biết cô là?”

Thời Lê không trả lời, cúp máy luôn một cách dứt khoát.

Cúp rồi mới sực nhớ mình không có tài khoản ngân hàng của người ta, làm sao chuyển khoản được? Nhưng mà giờ gọi lại thì mất mặt, mất cả khí thế vừa rồi; còn phiền ba mình hoặc Tạ Quảng Bạch thì lại rối chuyện. Đường đường là đại tiểu thư nhà họ Thời, chẳng lẽ lại nuốt lời?

Suy nghĩ một hồi, Thời Lê quyết định nạp cho anh ta năm nghìn tệ vào điện thoại.

Xong xuôi, cô lập tức gọi cho Phùng Hạ. Trong nguyên tác, Phùng Hạ vốn là người cẩn trọng, sợ cô ấy không tin, Thời Lê chủ động báo danh tính, hẹn gặp ở quán trà để nói chuyện trực tiếp.

Hai mươi phút sau, cuối cùng Thời Lê cũng cùng Phùng Hạ mặt đối mặt.

Khuôn mặt như thiên sứ, vóc dáng như yêu nữ, không chút nào là nói quá.

Dù chỉ mặc đồ thể thao bình thường, khí chất tao nhã toát ra từ trong cốt tủy vẫn khiến người ta khó rời mắt.

Trong lúc Thời Lê đang quan sát Phùng Hạ từ đầu tới chân, Phùng Hạ cũng đánh giá cô một lượt, bình thản hỏi:

“Không biết hôm nay Thời tiểu thư có mang kịch bản theo không?”

Thời Lê khựng lại, lục tìm trong túi, rồi hơi áy náy nói: “Xin lỗi nha, tôi quên mất. Nếu cô muốn xem, tối nay tôi có thể đưa qua cho.”

Phùng Hạ lắc đầu: “Không nhất thiết phải đưa gấp như vậy. Chỉ là, Thời tiểu thư vẫn chưa nói rõ cho tôi nghe về tình hình cụ thể của bộ phim. Ví dụ như sẽ quay ở đâu? Thời gian sản xuất khoảng bao lâu? Thù lao thế nào? Có yêu cầu gì đặc biệt không?”

Cô ấy nói liền một tràng khiến Thời Lê như rơi vào sương mù. Thấy vậy, Phùng Hạ nói thêm: “Thực ra mấy việc này lẽ ra là người đại diện của tôi làm việc với bên cô. Nhưng hôm qua tôi mới chấm dứt hợp đồng với anh ta, giờ chỉ có thể tự mình ra trận.”

Thời Lê uống một ngụm trà, cười gượng: “Những chuyện đó tôi cũng chưa nắm rõ. Thật ra hôm nay tôi tìm cô, không chỉ vì bộ phim này.”

Cô lấy từ trong túi ra một bản hợp đồng, chính là thứ cô đã đến công ty của Tạ Quảng Bạch lấy trước đó: “Cô xem thử cái này trước đã.”

Phùng Hạ nhận lấy, nghiêm túc đọc từ đầu đến cuối. Càng xem, vẻ mặt cô ấy càng ngạc nhiên: “Cô muốn ký hợp đồng với tôi à?”

Thật ra, bản hợp đồng này đưa ra điều kiện đãi ngộ vô cùng hậu hĩnh, các điều khoản ràng buộc cũng không quá khắt khe. Đối với một người mới mà nói, đây thực sự là một lời mời gọi đầy hấp dẫn.

Thời Lê mỉm cười: “Nói chính xác hơn là Bạch Tinh muốn ký với cô.”

Cô tiếp lời: “Chắc cô cũng từng nghe qua, phía sau Bạch Tinh là nhà họ Tạ.”