Ăn cơm xong, Tạ Quảng Bạch mới nghiêm túc nghe Thời Lê kể chuyện Hạ Nãi. Dĩ nhiên, cô chỉ nói là kịch bản rất hay, chắc chắn sẽ có tương lai xán lạn.
Tạ Quảng Bạch không thấy kịch bản mà cô vừa hết lời khen ngợi đâu, chỉ nói: “Em muốn quay thì cứ quay thôi. Nhưng hiện tại công ty vừa mới thành lập, chưa có nhiều vốn lưu động. Bên anh cũng đang lên kế hoạch làm một bộ phim truyền hình. Thế này đi, anh cho em ba triệu, khỏi quay phim truyền hình nữa, sửa thành web drama đi, quay mười tập là được.”
Thời Lê ban đầu bị con số ba triệu của anh dọa cho sững người, suýt nữa đã đồng ý ngay, nhưng sau lại cảm thấy giọng điệu của anh có gì đó không đúng, giống như đang dỗ một đứa trẻ, khiến cô lập tức thấy chút tôn nghiêm còn sót lại của mình cũng bị coi rẻ: “Em nghiêm túc đấy.”
Tạ Quảng Bạch xoa xoa giữa hai lông mày: “Anh cũng nghiêm túc.”
Nói rồi anh nhìn đồng hồ: “Muộn rồi, về ngủ đi.”
Thời Lê còn định tiếp tục tranh luận với anh, nhưng nhìn vẻ mặt mệt mỏi của anh thì lại không nỡ nói thêm nữa.
Hôm nay anh đi làm, chắc cũng mệt suốt cả ngày rồi.
Dù sao thì đấu với nam chính cũng chẳng dễ gì chiếm được ưu thế; dù có nhất thời thắng thế, thì lần sau có khi lại thua thảm hại.
Thời Lê bất giác thấy thương anh.
Cô bỗng ngoan ngoãn lạ thường, không khóc không nháo, khiến Tạ Quảng Bạch cũng hơi bất ngờ. Anh còn phải xác nhận lại xem cô có giận hay không.
Tối hôm đó, hai người vẫn như mọi khi, mỗi người một giường.
Sáng hôm sau, Tạ Quảng Bạch đi làm từ sớm, lúc Thời Lê tỉnh dậy thì đã gần trưa.
Cô lười biếng vươn vai, vừa cảm thán bọn tư bản thật đáng giận, vừa nhàn nhã, vui vẻ nhấm nháp bữa sáng. Đầu bếp là một bà dì mập mạp, nấu ăn cực ngon, khiến Thời Lê chỉ cảm thấy cứ tiếp tục thế này, e là chưa đầy một tháng cô sẽ tăng mười ký mất.
Trên bàn có một tờ báo được xếp gọn gàng, chắc là Tạ Quảng Bạch để lại. Thời Lê tiện tay mở ra xem, trực tiếp lật đến trang tin tức giải trí, lập tức nhìn thấy dòng tiêu đề chiếm sóng đầu trang: "Sốc! Nữ chính "Tình Kiếm" lại là cô ấy!"
Thời Lê thầm mắng người viết tiêu đề thật quá lố, rồi tiếp tục đọc xuống, không khỏi sững sờ.
Đây chẳng phải là kịch bản mà hôm qua cô mới đi thử vai sao? Nam chính vẫn là cái anh gà quay nổi tiếng kia. Nhưng nữ chính kia, nhìn mặt mà thấy thương, lại không phải Phùng Hạ.
Phản ứng đầu tiên của Thời Lê là lập tức gọi điện cho ba.
Ba Thời ngạc nhiên hỏi: “Không phải con nói để Hạ Phong đến diễn à?”
Thời Lê chỉnh lại: “Con nói là Phùng Hạ cơ mà.”
Ba Thời “à à” một tiếng, rồi không hề để tâm nói: “Chuyện nhỏ! Ba gọi ngay cho bên đoàn phim, bảo họ đổi người.”
“Đừng, đừng!” Thời Lê vội xoa trán: “Vừa hay, con đang định để Phùng Hạ quay bộ phim truyền hình mới.”
Ba Thời giật mình: “Con gái ngoan, con còn muốn đóng phim nữa à?”
“Không, là đầu tư.” Thời Lê nghiêm túc nói: “Ba yên tâm, phim này nhất định sẽ hot.”
Ba Thời tất nhiên chẳng còn gì để nói, chỉ thở dài bảo: nếu thiếu tiền thì cứ tìm ba, khiến Thời Lê cảm động suýt khóc.
Đây là gì chứ? Đây chính là tình ba bao la vĩ đại đó!
Nhưng vừa buông điện thoại, Thời Lê đã mơ hồ nghe thấy ba Thời thở dài than vãn: “Sao mình lại sinh ra đứa con gái phá của thế này, đúng là gia môn bất hạnh.”
Có cảm động đến mấy thì nước mắt cô cũng lập tức nghẹn ngược trở lại.