Chương 14

Thời Lê sực nhớ người này, chẳng phải chính là một biên kịch trong nguyên tác sao? Hồi trước cô còn cười ha hả kể với bạn cùng phòng rằng: “Này tao đang đọc một tiểu thuyết kỳ cục cực, có nhân vật tên là Hạ Nãi, đọc như "Xuống Sữa" vậy á!”

Nếu không nhầm thì chẳng bao lâu nữa, Hạ Nãi sẽ đến nhờ vả Tạ Minh Hoà, sau đó nhờ một bộ phim truyền hình mà vụt sáng, còn Phùng Hạ thì trở thành nữ chính nổi tiếng nhờ phim đó.

Còn bộ phim truyền hình sẽ làm mưa làm gió kia, hình như cũng chính là Phá Tân Cam.

Một cơ hội kiếm tiền rất tốt đang bày ra trước mắt, có nên làm hay không?

Đây chính là vấn đề mà Thời Lê đang trăn trở.

Cô nằm trên ghế sofa, nghiêm túc suy nghĩ về khả năng quay bộ phim này, đồng thời cũng nghĩ đến vài chuyện khác.

Dựa theo tiến trình nguyên tác, hiện tại hẳn là đến đoạn Tạ Quảng Bạch và Tạ Minh Hoà tranh giành quyền thừa kế sản nghiệp của Tạ gia. Tạ gia có kế hoạch lấn sân sang ngành sản xuất phim, vừa khai trương hai công ty con, chia cho mỗi người phụ trách một bên. Hai bên sẽ cạnh tranh trong vòng 5 năm, ai giỏi hơn, sau này người đó sẽ nắm giữ phần kinh doanh chủ lực của Tạ gia.

Phải nói thêm một chút về mối quan hệ giữa Tạ Quảng Bạch và Tạ Minh Hoà: hai người cùng cha khác mẹ. Tạ Quảng Bạch chỉ sinh trước Tạ Minh Hoà hai ngày. Ông Tạ là người đào hoa, phong lưu đa tình, chắc đến Đoàn Chính Thuần cũng phải chào thua. Tiếc là ông không có được vận may như Đoàn Chính Thuần, đến nay chỉ có ba đứa con. Cậu cả Tạ Thanh Phong mất sớm vì bệnh khi mới hơn mười tuổi, ông Tạ đau lòng muốn chết, từ đó mới đưa Tạ Quảng Bạch và Tạ Minh Hoà về nhà nuôi dưỡng chính thức.

Xét theo mạch truyện gốc, Tạ Quảng Bạch là hình tượng phản diện điển hình, vì thành công mà không từ thủ đoạn. Bề ngoài anh dịu dàng, thực chất lại âm hiểm như thú đội lốt người. Nhưng nhìn gương mặt kia, Thời Lê lại nghĩ, nếu anh có âm hiểm thật, cũng chỉ muốn dùng nó đối xử với riêng mình thì sao!

Ở hiện thực không có được, vậy thì trong thế giới này tự thưởng cho bản thân một chút cũng được chứ nhỉ?

Tuy vậy, Thời Lê đọc tiểu thuyết vốn là để theo dõi tuyến tình cảm, hễ gặp mưu mô hay âm mưu gì là cô đều lướt nhanh qua, chỉ chuyên tâm xem nam nữ chính yêu hận giằng co. Vì thế đối với kết cục của Tạ Quảng Bạch, cô chỉ nhớ mơ hồ hình như cuối cùng bị Tạ Minh Hoà giở thủ đoạn, trở thành người thực vật, sống thê thảm nửa đời còn lại trên giường bệnh.

Mà cô chỉ nhớ duy nhất một lần Tạ Quảng Bạch thất bại, chính là ở dự án phim kéo dài 5 năm này. Tạ Minh Hoà ký hợp đồng với Hạ Nãi và Phùng Hạ, nhờ cặp “Song Hạ” và bộ phim Phá Tân Cam mà giành được một khởi đầu đầy thuận lợi.

Nhìn bộ dáng nghèo khổ của Hạ Nãi hôm nay, chắc hẳn anh ta vẫn chưa gặp được Tạ Minh Hoà. Còn Phùng Hạ, nếu không có gì thay đổi thì hiện tại đang hợp tác với một đoàn làm phim nhỏ, chưa có liên quan gì đến Tạ Minh Hòa.

Nếu cô ký hợp đồng với Hạ Nãi và Phùng Hạ trước Tạ Minh Hoà thì sao? Có thể thay đổi vận mệnh của Tạ Quảng Bạch không?

Nghĩ đến đây, Thời Lê hơi do dự.

Cô không muốn nhìn thấy Tạ Quảng Bạch có kết cục thê thảm như trong truyện, dù chỉ vì khuôn mặt của anh trông quá giống Tân Dược.

Nhưng trong truyện cũng miêu tả anh là kẻ hai mặt, lòng dạ hiểm độc. Lúc đọc, cô cũng từng nhiều lần mắng chửi anh vì điều đó. Thật sự muốn giúp anh sao?

Đổi một góc nhìn khác, bây giờ cô và Tạ Quảng Bạch đã là vợ chồng, cùng chung một con thuyền. Nếu không thể quay về được nữa, có lẽ cả đời này cô sẽ phải sống cùng anh thật rồi.

Thời Lê “bộp” một tiếng ném kịch bản xuống bàn, lập tức gọi cho Hạ Nãi.

Dường như Hạ Nãi đã chắc chắn cô sẽ gọi lại, hoàn toàn không bất ngờ. Hai người nhanh chóng thảo luận về hợp tác và giá cả kịch bản, giá mà Hạ Nãi đưa ra thật sự rất thấp, thậm chí có phần đáng thương. Anh ta chỉ có một yêu cầu duy nhất: không được tùy tiện sửa kịch bản, nếu cần thay đổi trong quá trình quay, phải thương lượng với anh trước.

Thời Lê thấy anh ta tội nghiệp, chủ động đề nghị tăng giá, còn đưa thêm mấy vạn. Sau đó, cô thử hỏi liệu có thể viết thêm vài tập ngoại truyện không, Hạ Nãi cũng vui vẻ đồng ý ngay.