Thời Lê ôm điện thoại, tuy trong lòng biết rõ người này chẳng phải nam thần dịu dàng gì, nhưng vẫn không tránh khỏi cảm giác bị phũ một cách tàn nhẫn.
Ngay cả hứng thú mua sắm cũng tiêu tan sạch sẽ.
Hừ, lạnh lùng thì giỏi lắm!
Chán muốn chết, Thời Lê bắt đầu lục lại lịch sử trò chuyện và tin nhắn trên điện thoại, nhưng chẳng tìm được gì có giá trị. Cô bèn mở hết tất cả ứng dụng ra xem một lượt, rồi bất ngờ phát hiện: nội dung trong điện thoại của nguyên chủ lại giống y hệt điện thoại của cô!
Thậm chí đến mấy trò chơi thường chơi cũng giống y chang.
Thời Lê vội vàng chạy về phòng ngủ, lục tung mọi ngóc ngách, cuối cùng cũng tìm được một quyển nhật ký.
Ngay cả thói quen viết nhật ký cũng giống hệt nhau.
Cô cố gắng kìm nén nhịp tim đang đập thình thịch, từ đầu lật từng trang một. Quyển nhật ký này hiển nhiên chỉ mới viết được ba tháng, phần lớn là mấy dòng đại loại như: “Tâm trạng không tốt, không viết”, “Hôm nay trời nắng gắt, không tiêu tiền”, bla bla...
Nhưng như vậy đã đủ để cô hiểu sơ qua tình hình rồi.
“Ba bỗng nhiên nói muốn gả mình đi, ông ấy điên rồi chắc? Mình thấy Tạ Minh Hoà trông cũng ổn mà, Tạ Quảng Bạch thì thôi đi, yếu xìu, chẳng có tí khí chất đàn ông nào. Haiz, từ sau khi mẹ mất...”
Lật từng trang, Thời Lê dần nắm được sơ lược câu chuyện.
Thời Tử Linh và Tạ Quảng Bạch trước khi kết hôn chưa từng gặp mặt.
Họ là thanh mai trúc mã được hai nhà đính ước từ nhỏ, nhưng do công việc của ba Thời Tử Linh phải chuyển vùng, cô từ bé đã theo ba sống ở nơi khác. Trong suốt thời gian đó, hai người chỉ gặp nhau vài lần, và hầu như không thân thiết gì. Về sau, khi ba cô quay lại đầu tư kinh doanh tại thành phố A, để tiện phát triển lâu dài, cô mơ mơ màng màng bị gả về đây.
Từ quyển nhật ký này, Thời Lê nhận ra tính cách của Thời Tử Linh và cô có đôi phần giống nhau, chỉ là nguyên chủ có vẻ kiêu ngạo hơn một chút. Nhưng cũng chỉ là kiểu công chúa bệnh thông thường, không phải vấn đề gì lớn.
Thời Lê nhẹ nhõm thở phào.
Xem ra Tạ Quảng Bạch cũng không hiểu rõ Thời Tử Linh lắm, vậy nên sau này khi ở chung, cô không cần lo sẽ bị lộ sơ hở.
Sau đó, cô lại tra cứu thêm thông tin trên mạng, từ các bài đăng và bình luận trên Weibo, vụn vặt gom góp, cuối cùng cũng hiểu được đại khái cuộc đời Thời Tử Linh.
Nếu như cuộc đời của Thời Lê là kiểu bình thường phổ thông, thì Tử Linh vừa sinh ra đã được mở khóa đặc quyền, tiếc là ngoại trừ nhan sắc ra thì chẳng có gì đáng khen, nhưng tiền thì đúng là chất đầy.
Ước mơ của Thời Tử Linh là trở thành một hotgirl mạng xã hội.
Và cô ấy cũng đã nổi tiếng, nhưng là nổi nhờ bị chửi.
Trước kia, Thời Tử Linh từng livestream trang điểm một thời gian, nhưng vì nói năng không cẩn thận, lỡ miệng vài câu khó nghe. Kết quả là bị cắt ghép, lan truyền, cộng thêm thân phận rich kid khiến cô nhanh chóng dính phải hàng loạt phốt: nào là dùng đồ fake, nào là phẫu thuật thẩm mỹ.
Ban đầu Thời Lê còn tin vài tin đồn, nhưng đến mấy cái sau thì cô nghi ngờ thật sự, rõ ràng là vừa mới sửa mặt xong mà?
Bị mắng thậm tệ, Tử Linh cũng chẳng biết nghĩ gì trong đầu, liền nhờ ba cô, nhà tài trợ duy nhất của một cuộc thi sắc đẹp giúp cô ứng thí, rồi còn trắng trợn ẵm luôn ngôi quán quân. Cô giống như quyết tâm chạy thẳng trên con đường bị anti chửi: Cứ chửi đi, tôi là phú nhị đại đó, tôi giàu đó, thì sao nào?
Đồng thời, Thời Tử Linh còn bảo ba mình ký hợp đồng với một tiểu sinh đang hot, đầu tư lớn cho một bộ phim truyền hình. Cô ấy thực sự đang chứng minh cho cả thiên hạ thấy thế nào là có tiền thì muốn làm gì thì làm, còn ông ba thì đúng chuẩn kiểu yêu con như mạng.