Đưa mắt nhìn Tạ Quảng Bạch bước ra khỏi cửa, Thời Lê lập tức thấy thoải mái hơn hẳn, cuối cùng cô cũng có thời gian để ngắm nghía kỹ càng căn nhà mới của mình.
Thời Lê phấn khích đi loanh quanh khắp nhà, hết lên lầu lại xuống lầu, nhìn từng căn phòng một lượt. Khi bước vào phòng thay đồ, cô mở tủ quần áo ra, đưa tay vuốt ve từng bộ đồ xinh đẹp bên trong, xúc động đến mức đầu ngón tay cũng khẽ run rẩy, tất cả đều là của cô! Nhiều quần áo đẹp như vậy, nhiều đôi giày xinh như vậy!
Mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại từ cơn mê quần áo, Thời Lê chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, cô vẫn chưa gọi điện cho ba mình!
Tuy đã nói với Tạ Quảng Bạch là không muốn diễn vai đó nữa, nhưng nhà đầu tư chính của bộ phim lại là ba cô. Để tránh rắc rối sau này, vẫn nên thông báo một tiếng thì hơn.
Trong lòng nôn nao, cô bấm gọi. Vừa nghe người bên kia mở lời, nước mắt Thời Lê lập tức trào ra.
Giọng nói này, giống ba cô quá.
Ba Thời Lê vẫn luôn làm việc xa nhà, một năm về được mấy lần, quan hệ giữa hai cha con cũng không thân thiết lắm, bình thường liên lạc cũng chỉ qua điện thoại. Giờ phút này, khi nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, cô đột nhiên không kìm được xúc động.
Thấy con gái không lên tiếng, ba cô còn tưởng cô gọi nhầm, liền hỏi lại: “Tử Linh?”
Thời Lê lau nước mắt, đáp nhỏ: “Con đây.”
Ba cô lập tức nhận ra trong giọng cô có gì đó nghèn nghẹn, nhưng không biết phải an ủi thế nào, nghĩ mãi mới thốt ra được một câu: “Tử Linh à, người ta hay nói lấy chồng thì theo chồng, lấy chó thì theo chó. Con xem, Tạ Quảng Bạch cũng đâu phải người xấu.”
Thời Lê nghe câu đó, nước mắt chưa kịp lau khô đã bật cười: “Ba, con có chuyện muốn nói.”
“Con nói đi.”
“Cái phim truyền hình đó á, con không muốn đóng nữa, có được không ạ?” Thời Lê vừa đi vừa nói: “Con thấy đóng phim chán lắm, mà con cũng đâu có thiên phú gì.”
“Con gái à.”
Giọng ba cô bỗng trở nên nghiêm túc, ngắt lời cô. Thời Lê ngẩn người: “Sao vậy ba?”
Bên kia im lặng vài giây, sau đó vang lên giọng đầy vui mừng: “Cuối cùng con cũng biết tự lượng sức mình rồi.”
Thời Lê hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh: “Ba, còn một chuyện nữa. Hôm nay lúc thử vai, có một cô tân binh tên là Phùng Hạ, ba nói lại với đạo diễn đi, vai nữ chính phim này nhường cho cô ấy đóng.”
“Chuyện nhỏ như con thỏ ấy mà.” Ba cô chẳng buồn suy nghĩ đã đồng ý luôn: “Được rồi, con ở bên đó cũng nên bớt nóng tính lại, đừng cãi nhau với Quảng Bạch. Có chuyện gì thì gọi cho ba.”
Kết thúc cuộc trò chuyện, Thời Lê vươn vai một cái, trong phút chốc chẳng biết nên làm gì tiếp.
“Làm gì mới có thể lấp đầy sự trống trải của một cô gái đây?”
“Mua sắm chứ gì nữa!”
Thời Lê thay hết bộ đồ này đến bộ khác, đứng trước gương nghiêng trái ngó phải, cuối cùng vẫn chọn quay lại mặc bộ đầu tiên. Cô phấn khởi chạy ra mở két đựng đồ dùng lặt vặt, kết quả, cô chết đứng.
Cô không biết mật mã!
Do dự một lúc, cô vẫn gọi cho Tạ Quảng Bạch. Đầu dây bên kia nghe có vẻ đang bận, giọng lạnh tanh: “Không có mật mã.”
Nói xong liền dập máy luôn.