Chương 50:

Người bị một đống người vây quanh đi tới, không phải cao phú soái trong tưởng tượng của Diệp Thanh Quân, mà là một mỹ thiếu niên có dung mạo tinh xảo xinh đẹp, nhìn qua mười hai mười ba tuổi.

Cậu ta có mái tóc vàng nhạt và đôi mắt màu lam, làn da trắng nõn gần như trong suốt, mặc một thân màu trắng, cả người giống như thiên sứ dưới ánh mặt mặt trời, vẻ mặt kiêu căng đi qua Diệp Thanh Quân, ngồi xuống sô pha, đám người hầu bên cạnh vội vàng bưng trà rót nước.

Diệp Thanh Quân: “……” Thật là một hầu tước trẻ tuổi, tuổi tác nhìn qua vừa mới tốt nghiệp tiểu học đi!

Suy nghĩ lúc trước hoàn toàn tan thành mây khói, cậu mới không đi so sánh với một học sinh tiểu học ( này ), liền quay đầu tiếp tục lau bình hoa.

Nhưng giống như người ta nói, tính cách của hầu tước Áo Lợi Liệt Nhĩ rất tệ. Lúc Diệp Thanh Quân lau mấy cái bình hoa, cậu ta lập tức chê bai đệm không đủ mềm, lại chê bai màu thảm, khi uống trà lại quăng vỡ bốn năm cái chén, chỉnh cho đám người hầu tay chân luống cuống.

Cuối cùng, hầu tước lạnh lùng nhìn đám người hầu đang kinh hoảng: “Các ngươi bưng lên cái thứ gì đây?!”

Một hầu gái nơm nớp lo sợ nói: “Hầu tước đại nhân, đây đã là loại trà tốt nhất trong lâu đài rồi.”

Hầu tước Áo Lợi Liệt Nhĩ hừ lạnh một tiếng: “Không biết mỗi năm nhiều tiền như vậy các ngươi đổ hết vào đâu, ta thấy giữ các ngươi lại cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

Mấy người hầu vội xin cậu ta đừng kích động, mà lúc này, tổng quản đi tới, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Tuy hầu tước này có tiền thích làm gì thì làm, nhưng tùy hứng thế này cũng không phải tùy hứng bình thường, rõ ràng vẻ ngoài nhìn như thiên sứ nhưng lại làm những chuyện giống tiểu ác ma.

Tổng quản đem một ít tư liệu đưa cho hầu tước, như thể vô tình nhìn lướt qua Diệp Thanh Quân, sau đó liền báo cáo với hầu tước về thu nhập một năm qua của tinh cầu này.

Lúc Diệp Thanh Quân thấy tổng quản xuất hiện có hơi căng thẳng, dù sao mình đã đánh cháu trai người ta, kết quả lại chưa xảy ra chuyện gì, cảm thấy không quá khoa học, trong lòng đặc biệt mông lung.

Mà bên kia, Irene bị bịt miệng, trói hết tay chân ném vào phòng, Matthew nhìn Irene đang không ngừng giãy giụa: “Chờ ta gϊếŧ chết tên tiểu bạch kiểm kia xong sẽ trở về chơi với ngươi một chút.”

Trong mắt Irene hiện lên vẻ tuyệt vọng, nhưng bất luận cô giãy giụa thế nào cũng không thể thoát được.

Matthew khóa cửa lại, ra khỏi lâu đài cùng một tên thủ hạ, đi về phía ký túc xá của Diệp Thanh Quân, trên mặt còn treo nụ cười thỏa thuê đắc ý. Nghĩ đến việc cuối cùng cũng có thể báo thù, hắn liền kích động không kiềm chế được.

“Lát nữa ngươi đem vòng cổ này giấu đi.” Matthew chỉ huy thủ hạ bên cạnh, sau đó đẩy cửa ký túc xá ra, liếc một phát liền thấy được khoang dinh dưỡng trong căn phòng trống rỗng, tức khắc trợn tròn mắt: “Đây là cái gì?”

Thủ hạ cũng sửng sốt một chút, sau đó nói: “Hình như là khoang dinh dưỡng, lần trước tôi ra ngoài đã từng thấy, giá một cái phải mấy vạn kim tệ.”

Matthew lập tức đỏ cả mắt. Tuy hắn tác oai tác quái ở chỗ này nhưng đến cùng chỉ là cháu trai tổng quản, lại ở trên tinh cầu xa xôi này: “Sao một tên tiểu bạch kiểm có thể có đồ tốt như thế. Nhất định là hắn trộm được.”

Tên thủ hạ nhìn xung quanh, nghi hoặc nói: “Sao chưa thấy đứa em trai ngốc trong truyền thuyết vậy, chẳng lẽ đang nằm trong khoang dinh dưỡng?”

“Thế này quả thực lãng phí, một tên ngốc mà thôi, làm sao xứng được dùng đồ tốt thế này!” Matthew tức muốn hộc máu, mở khoang dinh dưỡng ra, lại đối mặt với một đôi mắt đỏ lòm, sợ tới mức ngồi thụp xuống đất.

-------------

Diệp Thanh Quân cảm thấy mình sắp lau nát cái bình hoa này, nhưng tổng quản và hầu tước vẫn còn ngồi đây, cậu không dám cứ thế đi ra ngoài.

Cuối cùng tổng quản cũng báo cáo xong mọi chuyện, nói cho cùng thì tuổi của hầu tước Áo Lợi Liệt Nhĩ không lớn, đã sớm không còn kiên nhẫn để nghe, đang định đứng dậy rời đi thì một hầu gái lảo đảo chạy vào, quỳ xuống trước mặt hầu tước, hoảng sợ nói: “Vòng cổ, vòng cổ của phu nhân biến mất rồi!”

Phu nhân mà cô ta nói đương nhiên không phải vợ hầu tước, mà là mẹ hầu tước.

“Sao lại như vậy?” Áo Lợi Liệt Nhĩ nhíu mày.

Vẻ mặt cô hầu gái vô cùng hoảng loạn, nói: “Lúc tôi thu dọn đồ trang sức của phu nhân như thường ngày, lại phát hiện chiếc vòng cổ trị giá mấy chục vạn kim tệ không thấy đâu. Đó chính là món trang sức mà phu nhân thích nhất lúc sinh thời.”

Nghe đến đó, Diệp Thanh Quân đang lau bình hoa bên cạnh chấn động, cứ cảm thấy không ổn, hơi muốn rời đi, nhưng lúc này tầm mắt của hầu gái kia đã chuyển đến cậu, nói: “Hôm nay trừ tôi ra thì chỉ có Irene từng vào phòng…”

Sau đó, cô ta liền cho biết vài ngày trước, quan hệ giữa cậu và Irene không đúng lắm, nhất định là vì bỏ trốn với cậu nên cô ấy mới trộm vòng cổ.

Tiếp đó lại có người nhảy ra chứng minh, nói là buổi sáng nhìn thấy cậu và Irene lén lút gặp nhau, hiện tại không biết cô ấy đi đâu, nhất định là đã bỏ chạy.

Cô hầu gái gạt nước mắt, nói: “Trước đây Irene không phải người như vậy, chắc chắn là tên này vì tiền mà cố ý ép buộc cô ấy”, sau đó lấy ra cuốn nhật kí của Irene, trong đó viết quá trình Irene bị cậu lừa gạt lợi dụng.

Diệp Thanh Quân: “……” Thời đại này làm gì còn ai dùng giấy để viết nhật ký chứ, đây quả thực là coi thường chỉ số thông minh của cậu.

Tầm mắt mọi người đều tập trung vào Diệp Thanh Quân đang lau bình hoa, mấy người sáng nay kéo cậu đến đây lập tức ghét bỏ ra mặt. Có rất nhiều người là cảm xúc thật, cũng rất nhiều người biết chút chân tướng, sôi nổi bình luận.

“Thật không ngờ hắn lại là hạng người này, thoạt nhìn tưởng đứng đắn lắm, không ngờ…”, “Đúng vậy, uổng công sáng nay tôi nhờ hắn đến đây”, “Sau này cẩn thận một chút, biết người biết mặt không biết lòng.”

Diệp Thanh Quân: “……” Tuy bị mắng nhưng không biết vì sao lại cảm thấy hơi yên tâm.

Hầu tước còn chưa nói gì, tổng quản đã nói: “Vòng cổ là cậu cầm?”

“Không phải tôi.” Diệp Thanh Quân nói.

“Vậy thì cậu đưa chứng cứ ra, chứng minh là mình không lấy đi.” Tổng quản tựa như một trưởng bối hiền từ, nói: “Ăn cắp đồ của quý tộc sẽ bị giáng xuống làm nô ɭệ, nếu cậu chủ động nhận sai nói không chừng còn có thể giảm nhẹ hình phạt. Cậu còn trẻ, cần phải cân nhắc cẩn thận.”

Hầu tước cao lãnh cho biết: “Sẽ không giảm nhẹ hình phạt”, lại cười lạnh một tiếng, liếc tổng quản bên cạnh một cái, nói: “Kẻ thực sự trộm vòng cổ, ta sẽ không buông tha dễ dàng.”

“……” Tổng quản có cảm giác vi diệu khi bị nhìn thấu, nhưng lại nghĩ rằng hầu tước chỉ là một đứa trẻ mà thôi, làm sao nhìn ra được cái gì.

Diệp Thanh Quân: “Vậy, các người… Lẽ nào trong lâu đài không có camera sao?” Xã hội công nghệ cao đã nói đâu?!

Có vẻ tổng quản bị nghẹn họng, sau đó lại nói: “Có camera cũng không thể chứng minh được gì”, tiếp đó hắn lại có chút buồn bực, sao Matthew còn chưa trở lại.

Hôm nay vốn muốn cho Matthew cơ hội để biểu hiện trước mặt hầu tước, tiện thể trả thù Diệp Thanh Quân, bán cậu đi làm nô ɭệ, nhưng mãi mà Matthew chưa trở lại, có chút khác so với kịch bản.

Nhưng mọi chuyện cũng gần như đâu vào đấy, tổng quản tỏ vẻ muốn đi lục soát phòng cậu.

Diệp Thanh Quân căng thẳng trong lòng, chẳng lẽ bọn họ động tay động chân ở phòng mình? Tống Gia còn đang ở bên trong. Lại nói, hình như vừa nãy cậu cảm thấy ngực nóng lên một chút… Có hơi lo lắng, đương nhiên không phải cậu lo lắng cho Tống Gia, mà là lo lắng cho mấy người đang giở trò kia.

Thấy cậu tỏ ra chần chờ, một tên hầu nam được đằng chân lân đằng đầu nói: “Nếu cậu thực sự trong sạch thì có gì mà phải do dự, tôi thấy rõ ràng là có vấn đề! Nói không chừng vòng cổ thật sự bị giấu ở chỗ đó!”

Đã nói đến mức này, Diệp Thanh Quân liền trực tiếp đồng ý, bằng không cậu còn có thể làm gì? Chẳng lẽ lại bật hack, đánh cho tổng quản và hầu tước một trận, sau đó buộc họ đưa tiền, thả mình đi à… Từ từ, đột nhiên cậu cảm thấy như vậy cũng không tồi. Chỉ là, nếu làm vậy thì chắc chắn sẽ trở thành tội phạm bị truy nã toàn quốc, chưa đến mức bế tắc thì tốt nhất không nên làm như vậy.

Tổng quản cho vài người giữ Diệp Thanh Quân, mọi người đi đến ký túc xá, hầu tước cũng đi theo. Thật ra nhìn dáng vẻ cậu ta không quá cố chấp với chiếc vòng cổ, chỉ là thiếu niên ngốc nghếch muốn xem trò vui mà thôi.

Tổng quản tới trước cửa, nghĩ thầm rốt cuộc Matthew đi đâu, liền đẩy cửa ra, còn chưa bước chân vào thì đã ngừng lại.

Một hình ảnh máu tanh đáng sợ lập tức xuất hiện trước mặt mọi người, chỉ thấy hai người ngã trên mặt đất, máu me đầy mình không rõ sống chết, mà một người mặt đầy máu tươi, đôi mắt đỏ lòm đang nhìn chằm chằm về phía này. Quanh người hắn tràn đầy sát khí, cả người đẫm máu, nhìn qua giống như ác quỷ bò ra từ địa ngục.

Tổng quản bị dọa cho choáng váng, mấy người giữ Diệp Thanh Quân cũng đều sợ đến buông lỏng tay. Cậu được tự do, vội vàng đi lên mấy bước, vừa lúc đi đến bên cạnh hầu tước đang xem chăm chú.

Lúc này, Tống Gia cũng chú ý tới phía này, nói đúng hơn là chú ý tới Diệp Thanh Quân đang ở sau hầu tước, đột nhiên vọt tới.

Đúng lúc này, tổng quản né ngay không cần suy nghĩ, còn mấy người khác sau khi đối mặt với một màn chấn động này thì đã quên cử động, thậm chí vũ khí cũng quên không lôi ra.

Mắt thấy quái vật không biết là gì kia sắp nhào vào người hầu tước, tâm trạng mọi người đều rơi xuống đáy vực. Mà trong chớp mắt này, một người dũng cảm xông ra, chắn trước mặt hầu tước!

Đây là tinh thần không sợ hi sinh gì vậy, người này tốt bụng biết nhường nào! Đáy lòng mọi người không khỏi nảy ra suy nghĩ như vậy.

Không sai, người này chính là Diệp Thanh Quân.

Kỳ thực cậu hoàn toàn không nghĩ nhiều như vậy, cậu chỉ sợ tiểu hầu tước kiều quý này bị thương sẽ gây phiền phức mà thôi, kết quả là nháy mắt sau đó đã bị Tống Gia nhào tới cắn cổ.

...Cậu hối hận rồi.