Trước đó, Diệp Thanh Quân định tu chí trồng trọt, nhưng hôm sau cậu lại được một em hầu gái đáng yêu tỏ tình.
Diệp Thanh Quân kinh hãi. Này, đây là truyện đam mỹ đấy, cô thực sự nghiêm túc à!?
Sau đó đương nhiên là cậu từ chối uyển chuyển, cậu không phải là người của thế giới này, đồng ý cũng chỉ hố người ta mà thôi.
Vốn tưởng rằng chuyện này cứ trôi qua như vậy, nhưng sau khi cơm nước xong, một hầu gái nói với cậu là trong khoảng thời gian này nên cẩn thận một chút, có thể sẽ có phiền phức.
Diệp Thanh Quân có chút buồn bực: “Cô nói tôi nghe xem rốt cuộc chuyện là thế nào?” Cậu đã im hơi lặng tiếng như thế, sao còn gây chuyện được.
Vẻ mặt cô hầu gái nghiêm túc, bắt đầu giải thích, hóa ra hầu gái tỏ tình với cậu lúc trước rất được hoan nghênh, hơn nữa cô ấy còn có người theo đuổi là cháu trai của tổng quản - Matthew. Matthew ỷ vào thân phận cháu trai tổng quản, ở đây vẫn luôn vô cùng kiêu ngạo, bây giờ biết đối tượng theo đuổi của mình lại tỏ tình với cậu, chắc chắn sẽ không để yên.
“……” Loại kịch bản nam tần ngu ngốc máu chó này là chuyện gì vậy. Đột nhiên cậu muốn cảm thán một câu, lớn lên đẹp cũng không phải chuyện dễ dàng.
Tối hôm đó, Diệp Thanh Quân bị mấy người đàn ông chặn ở một góc hẻo lánh, người cầm đầu chính là cháu trai tổng quản - Matthew.
Ánh mắt hắn nhìn cậu không có ý tốt, nói: “Ngươi chính là kẻ mà Irene thích?”
Diệp Thanh Quân còn chưa trả lời, Matthew khinh thường đánh giá cậu vài lần, châm chọc nói: “Nhìn dáng người như que củi này đi, chỉ có gương mặt ưa nhìn mà thôi, cũng chẳng có gì ghê gớm.”
“Đúng đúng, một tên nông dân chỉ biết trồng trọt làm sao so được với ngài. Thiếu gia Matthew, ngài ưu tú hơn hắn không biết bao nhiêu lần.” Mấy hầu nam phía sau nịnh hót: “Chỉ là Irene bị sắc đẹp của tên tiểu bạch kiểm này mê hoặc mà thôi, chờ cô ấy tỉnh táo lại sẽ biết ai mới là người mình nên chọn.”
“Đúng đúng, chỉ có cái mặt thì có ích lợi gì, tôi nghe nói hắn còn có đứa em trai ngốc, ha ha, tôi thấy hắn cũng chẳng khá hơn là bao.” Tên còn lại không chịu thua thiệt nói thêm.
Diệp Thanh Quân: “……” Ê, đứa em trai ngốc kia không phải đang nói Tống Gia chứ.
“Các ngươi nói không sai.” Matthew thở dài nói: “Chỉ là, ta đã không thể chịu được tên tiểu bạch kiểm này lúc ẩn lúc hiện trước mặt ta. Hôm nay hủy dung hắn thì Irene sẽ thấy được ta tốt thế nào.”
Vậy cuối cùng nói qua nói lại, vẫn là khuôn mặt quan trọng nhất à!?
Diệp Thanh Quân vốn nghĩ, nếu mấy người này chỉ mắng chửi vài câu thì bỏ đi, kết quả bây giờ thế mà muốn hủy dung, việc này còn nhịn được à?!
Chỉ cần là một cao phú soái có lý tưởng, có chí khí, có nhan sắc thì sẽ không thể chịu được chuyện này!
Sau khi Matthew ra lệnh, mấy tên chó săn liền cười gằn lấy dao ra, tiến đến vây quanh cậu, còn hắn lại tỏ vẻ xem kịch vui, hoàn toàn không để cậu vào mắt.
Diệp Thanh Quân cười lạnh một tiếng: “Chỉ là một người hầu cao cấp hơn chút mà thôi, lại để cho người khác gọi mình là thiếu gia, không biết sau khi hầu tước đại nhân nghe được sẽ có suy nghĩ gì.”
Sắc mặt Matthew trầm xuống: “Ngươi nói cái gì?”
Diệp Thanh Quân săn sóc lặp lại lần nữa, Matthew bị chọc trúng chỗ đau, nổi trận lôi đình, cắn răng nói: “Vốn chỉ muốn hủy dung ngươi mà thôi, không ngờ ngươi lại không biết tốt xấu như thế, vậy ta sẽ cho ngươi biết thế nào lễ độ!”
Tiếp đó, hắn chỉ vào cậu, tức giận nói: “Mấy người các ngươi, luân gian hắn cho ta.”
Mấy tên thủ hạ mới nãy còn nóng lòng muốn động thủ lập tức ỉu xìu, khó xử nhìn hắn: “Có thể đổi cách khác không, chúng tôi đều là trai thẳng… ”
“……” Matthew dừng một chút, làm bộ như vừa nãy chưa hề nói gì, lại lần nữa tức giận nói: “Đánh gãy chân hắn cho ta, để tên này nửa tháng không xuống được giường!”
Diệp Thanh Quân: “……” Quả thực có quá nhiều chỗ muốn nhổ bọt.
Mấy tên hầu nam cầm hung khí vọt về phía cậu, đánh hội đồng người ta còn không thấy hổ thẹn chút nào, mỗi người đều mang vẻ mặt hung thần ác sát, vừa nhìn liền biết bình thường làm không ít chuyện gây họa cho người khác.
Diệp Thanh Quân cũng không khách khí, ỷ vào hệ thống bật hack, nốc ao hết mấy tên này, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm vào Matthew.
Matthew thấy hết một màn cậu hung hãn đánh người, hai chân tức khắc mềm nhũn, vội vã lùi về phía sau vài bước, ngoài mạnh trong yếu hô: “Ngươi dám đυ.ng tới ta? Chú của ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
Diệp Thanh Quân dừng bước, Matthew thở phào nhẹ nhõm, cho rằng mình tìm được nhược điểm của cậu, giọng điệu lại trở nên kiêu ngạo: “Sợ chưa, nếu ngươi còn muốn sống yên ổn ở đây thì đừng có đắc tội ta, tốt nhất là tự cắt mặt mình đi.”
Biết đánh người thì sao, có sức mạnh thì sao, chẳng phải chỉ có thể trồng trọt ở đây, điểm nào có thể so được với hắn.
Sau đó, Matthew liền thấy tên tiểu bạch kiểm có sức mạnh đáng sợ ở đối diện nhặt dao trên mặt đất lên, tiếp đó đi về phía này.
“Tôi sai rồi, vừa nãy tôi chưa nói gì hết!” Matthew nhanh chóng thay đổi thái độ, sợ hãi nhìn cậu, trong lòng bắt đầu hối hận vì sao mình lại muốn tìm nơi hẻo lánh như vậy. Nhìn bộ dạng bi thảm của mấy tên lâu la nằm la liệt phía trước, hắn đã sợ tới mức trắng bệch cả mặt, hai chân mềm nhũn quỳ xuống: “Ngài có tấm lòng rộng lượng, bỏ qua cho tôi đi!”
Đương nhiên làm một nhân vật thấy thế nào cũng là pháo hôi, trong lòng Matthew tràn ngập sự không cam lòng, thề sau này nhất định sẽ báo thù.
“A?” Diệp Thanh Quân nói: “Là ai vừa nói muốn tìm người luân gian ta?”
Matthew còn chưa nói gì, mấy tên thủ hạ giả vờ ngất xỉu cũng đã hoảng hốt, chẳng lẽ tên này muốn bọn họ luân gian Matthew sao?! Nghĩ tới khuôn mặt của Matthew, họ hận không thể thực sự ngất đi.
“Không không không… ” Matthew cũng sợ muốn chết, vội vàng xin tha, nói: “Lúc ấy là do tôi uống nhiều quá nói bậy nói bạ, ngài muốn đánh tôi phát tiết thế nào cũng được… Đúng rồi, xin ngài ngàn vạn lần đừng đánh mặt tôi.”
Dù sao qua mấy ngày nữa là hầu tước đại nhân tới, đến lúc đó hắn còn phải tranh thủ cơ hội, tới trước mặt hầu tước thể hiện một chút, nếu bây giờ mặt bị đánh thì về sau làm sao gặp người được.
Diệp Thanh Quân: “… Thật ra muốn ta không đánh mặt cũng được, nhưng bây giờ ngươi phải đem hết tiền trên người giao ra đây.”
Hôm nay, Matthew vốn định đánh cậu xong sẽ ra ngoài chơi bời, mang theo mấy trăm kim tệ ra ngoài, hiện tại quả thực đau lòng, nhưng cũng không thể không giao ra.
Không ngờ Matthew lại có nhiều tiền như vậy, tâm trạng cậu khá hơn nhiều, đánh cho hắn một trận.
Matthew chịu đựng cơ thể đau nhức, hỏi cậu khi nào thì thả hắn đi.
“Chờ đã.” Diệp Thanh Quân nói xong liền đem mấy hầu nam giả vờ ngủ trên mặt đất đạp dậy, sau đó ra lệnh cho bọn họ: “Lột quần áo tên này ra.”
“Ngươi muốn làm gì?!” Matthew hoảng sợ nhìn cậu, biểu cảm giống như khuê nữ bị lưu manh phi lễ hoa cúc.
“Ngươi yên tâm, ta sẽ không cho người làm chuyện gì đó không thể miêu tả với ngươi.” Diệp Thanh Quân thấy cũng chẳng ai muốn làm, “Ta chỉ muốn chụp tí ảnh mà thôi. Nếu cứ thế thả ngươi đi thì ai có thể bảo đảm sau này ngươi không trả thù ta?”
Matthew: “!!!!”
Cuối cùng, chụp mấy tấm ảnh không thể nói của Matthew, Diệp Thanh Quân lại uy hϊếp vài câu, tỏ vẻ nếu hắn dám trả thù thì cậu sẽ phát tán ảnh chụp lên mạng, sau đó mới rời đi.
Matthew vừa bực vừa tức, hung hăng đánh đập mấy tên lâu la cho hả giận, nhưng lại sợ ảnh chụp khó nói của mình thật sự bị công khai trên mạng, sau đó hoàn toàn không dám trả thù.
Sau khi tổng quản biết chuyện này liền gọi Matthew đến, hỏi hắn có phải bị đánh hay không.
Matthew oan ức tố khổ, lại nói rằng bản thân không thể trả thù Diệp Thanh Quân, bằng không danh dự sẽ bị huỷ hoại.
Trên mặt tổng quản hiện ra nụ cười thâm độc: “Coi như cháu không thể tự mình trả thù thì vẫn có cách để cho hắn biết thế nào là hối hận.”
“Nên làm thế nào đây chú?” Matthew lập tức trở nên kích động.
Tổng quản nói: “So với chuyện đó, cháu vẫn nên luyện lại một chút lễ nghi đi, nếu lấy lòng được hầu tước đại nhân, đến lúc đó tiền đồ của cháu sẽ hơn hẳn bây giờ.”
-------------
Cuối cùng cũng đến ngày hầu tước Áo Lợi Liệt Nhĩ tới tinh cầu nghỉ phép, lâu đài tràn ngập không khí căng thẳng, không chỉ đồ trang trí được lau chùi không sót mống nào mà quần áo của tất cả hầu nam hầu nữ đều được thay mới.
Nhưng chuyện này không liên quan đến một nông dân như Diệp Thanh Quân, lúc cần trồng trọt thì vẫn trồng trọt, cũng may còn có phúc lợi là thức ăn trưa và tối tốt hơn nhiều.
Sáng sớm hôm sau, cậu chậm rì rì rời giường như thường ngày, ăn bữa sáng qua loa, trồng trọt như thường lệ, lại bị mấy hầu gái kéo đến trong lâu đài. Nhìn vẻ mặt nôn nóng của mọi người, cậu nghi hoặc nói: “Sao vậy?”
Nhóm hầu gái ngươi một lời ta một lời nói ra mọi chuyện, hóa ra là một hầu nam đột nhiên bị trật chân, hiện tại thiếu một người, cần phải bổ sung, mà cậu lớn lên đẹp, cho nên nhờ cậu tạm thời đến làm việc thay đối phương một chút.
Diệp Thanh Quân từ chối: “Việc này không được, tôi còn chưa trồng trọt đây.” Ai mà biết đi vào sẽ xảy ra chuyện rắc rối gì chứ, sắp đến lúc chạy trốn rồi, sao có thể có sai sót được.
Mọi người không ngờ vậy mà sẽ có người từ chối chuyện tốt như vậy, sôi nổi khuyên bảo, nếu làm tốt là có thể được thăng chức trực tiếp. Hầu gái cuối cùng còn cho biết hôm qua hầu tước Áo Lợi Liệt Nhĩ đã phát cho mỗi người 1000 kim tệ tiền thưởng.
Diệp Thanh Quân tức khắc sửng sốt, 1000 kim tệ! Nhưng tốt xấu gì cậu cũng là một cao phú soái được không? Cậu là loại người sẽ vì tiền mà từ bỏ nguyên tắc sao?!
Đáp án là: Đương nhiên.
Đó chính là 1000 kim tệ đấy, hiện tại làm nông dân, một tháng cũng chỉ kiếm được hai ngân tệ, sau này ra ngoài cũng phải tiêu tiền, bây giờ không kiếm nhiều tiền thì về sau biết sống thế nào?! Tóm lại, sao có thể trách cậu không từ chối được sự mê hoặc của tiền bạc chứ _(:3”∠)_
Sau khi thay quần áo xong, Diệp Thanh Quân vội vàng đi tới đại sảnh, nghe nói công việc cậu phải làm chính là không ngừng lau bình hoa trong đại sảnh… Đây là cái quỷ gì vậy, loại công việc này thật sự không thể thiếu người làm à?!
Diệp Thanh Quân còn đang lau, phía sau đột nhiên truyền đến âm thanh ồn ào náo nhiệt, nghe có vẻ là hầu tước Áo Lợi Liệt Nhĩ trong truyền thuyết tới đây.
Lại nói, cậu cũng rất tò mò rốt cuộc hầu tước Áo Lợi Liệt Nhĩ trông như thế nào. Cậu cũng có chút không phục, dù sao họ đều là cao phú soái, đâu thể luôn để cho nhan sắc của người khác đẹp hơn cậu chứ?
Vì thế Diệp Thanh Quân liền cẩn thận quay đầu nhìn thoáng qua.