Chương 48:

Bởi vì bị đánh úp, Diệp Thanh Quân đột nhiên cảm thấy não chết máy, khi tỉnh táo lại thì nụ hôn này đã kết thúc. Vì lúc ấy đối phương hôn quá mạnh nên bây giờ miệng cậu còn hơi tê tê, biểu cảm kinh ngạc nhìn Tống Gia.

Sau khi Tống Gia hôn xong thì dùng vẻ mặt mờ mịt vô tội nhìn cậu, như thể người vừa mới cưỡng hôn không phải hắn.

Diệp Thanh Quân lập tức phát hiện điểm không đúng, nắm lấy bả vai hắn, hỏi: “Khoan đã, Tống Gia, cậu còn nhớ tôi là ai không? Cậu vẫn nhớ tên của mình sao?”

Sắc mặt Tống Gia có chút tái nhợt, nói: “Đói bụng.”

“Được rồi.” Diệp Thanh Quân rất bất lực, xem ra hiện tại hắn lại ngốc như cũ, quả thực, chỉ số thông minh này rất vất vả mới tăng lên được đấy!

Lúc này, mấy thủ vệ lúc trước cũng trở về, cảnh giác đánh giá Tống Gia, cậu vội cho biết đây là bạn của mình, không phải người xấu.

Mấy thủ vệ kia thấy bộ dạng ngu đần của Tống Gia, ngẫm lại hẳn không phải biếи ŧɦái, liền yên tâm.

Ngay sau đó, một con thỏ nhảy ra từ lùm cây bên cạnh, mắt Tống Gia lập tức lia đến, bắt được con thỏ liền cắn.

Thủ vệ: “……”

Diệp Thanh Quân: “……”

Ê, tang thi không có việc gì làm hay sao mà lại làm loại chuyện này a a a!

Xé xác con thỏ xong, Tống Gia lại chuyển tầm mắt đến Diệp Thanh Quân. Cậu nhanh chóng đánh ngất hắn, sau đó xấu hổ cười cười với đám thủ vệ.

Tiếp đó, cậu và Tống Gia cứ thế bị tóm.

Diệp Thanh Quân cật lực chứng minh Tống Gia không phải quái vật gì, chỉ là đầu óc có vấn đề mà thôi.

Dưới tác dụng làm giảm chỉ số thông minh vai phụ của hào quang nhân vật chính, thế mà những người này không hề nghi ngờ liệu Tống Gia có phải vũ khí sinh học do kẻ địch phái tới hay không (ê, cái ảo tưởng này lố quá) mà tin lời cậu nói, vì vậy… Tống Gia cứ thế tránh được vận mệnh bị coi là quái vật rồi đánh chết.

Nhưng hai người đều không có thứ gì có thể chứng minh thân phận, bị cho là nhập cư trái phép. Hơn nữa, Tống Gia gϊếŧ chết nhiều động vật hoang dã trong lãnh địa như vậy, còn phá hoại cây cối, lại gây tổn thất tinh thần cho dân chúng, cho nên cần phải nộp mấy vạn kim tệ tiền phạt mới có thể rời đi.

Đế quốc lại không sử dụng máy truyền tin, người ở đây toàn dùng kim tệ, ngân tệ để giao dịch, mấy vạn kim tệ là số tiền không nhỏ.

Nhưng Diệp Thanh Quân nghĩ mình có tận mấy cái tinh cầu, mấy vạn kim tệ thì tính là gì, liền đáp ứng không chút do dự.

Tuy quan hệ giữa đế quốc và Liên Bang rất căng thẳng, tiền không thể lưu hành, nhưng cậu cũng có thể dịch chuyển về, mang chút đồ có giá trị tới để bán lấy kim tệ gì đó, một giây là giải quyết xong.

Nghĩ thôi rất đơn giản, làm mới biết là khó.

Diệp Thanh Quân dịch chuyển về nhà của mình, mới vừa đứng trên mặt đất, hai mắt liền tối sầm, không nhịn được phun máu đầy đất, tầm nhìn nháy mắt trở nên mơ hồ, cơ thể giống như bị một ngọn núi đè lên, nặng đến mức cậu không đứng dậy nổi.

Cứ tiếp tục như vậy, cậu chắc chắn sẽ ngỏm củ tỏi ngay lập tức! Không ngờ căn bệnh này đã trở nên nghiêm trọng như vậy!

Diệp Thanh Quân mạnh mẽ tỉnh táo lại, cầm đồ trong tay liền nhanh chóng để hệ thống giúp mình dịch chuyển về.

Sau khi trở lại bên cạnh Tống Gia, cơ thể cậu nháy mắt trở nên nhẹ nhõm. Cậu lau lau vết máu ở khóe miệng, cảm thấy bản thân phun ra nhiều máu như vậy, thế mà bây giờ trông như không có việc gì cũng rất là lợi hại.

Sau đó, Diệp Thanh Quân vừa cúi đầu liền thấy, đồ mà mình mang tới vậy mà là dây xích lúc trước đeo ở cổ Tống Gia.

Hữu dụng à?! Có ích lợi gì sao?!

Biết thế lúc trước không nên keo kiệt, hẳn phải dùng vàng ròng làm xích, sau đó lại khảm mấy viên kim cương trên vòng cổ mới đúng!

Bây giờ hối hận thì đã muộn, cũng không thể trở về lần nữa, theo tình huống vừa nãy, trở về chắc chắn sẽ trực tiếp bán muối.

Diệp Thanh Quân sốt ruột, lại nhìn Tống Gia đang ở trên giường, lập tức bắt đầu lo lắng cho an nguy của mình, hỏi hệ thống khi nào hắn mới khỏe lại.

[ Bởi vì vai chính bị thương nặng, lại có huyết khế với kí chủ nên cần phải uống máu của kí chủ mỗi ngày, khoảng một tháng là có thể hồi phục hoàn toàn. Đến lúc đó, bệnh của kí chủ sẽ tự nhiên khỏi ]

“Để hắn chết đi là được.” Ngoài miệng cậu nói vậy nhưng lại không thể thực sự mặc kệ Tống Gia.

------------

Hôm sau, vì không nộp được tiền phạt nên Diệp Thanh Quân bị bắt đến lâu đài của hầu tước làm việc nặng nhọc để trừ nợ, nhưng dựa theo mức lương này thì khả năng cậu phải làm việc ở đây mấy trăm năm mới có thể kiếm được mấy vạn kim tệ.

Nhưng Diệp Thanh Quân căn bản không có cơ hội lựa chọn, nếu không tới đây làm việc nặng nhọc, nói không chừng hiện tại cậu còn đang bị nhốt trong nhà lao, lại không thể bỏ rơi Tống Gia để đi một mình. Mà nơi này là tinh cầu tư nhân, có rất ít phi thuyền rời đi, muốn đυ.c nước béo cò chạy trốn cũng không được.

Hiện tại khoa học kỹ thuật rất phát triển, dựa vào người máy là có thể hoàn thành rất nhiều công việc, nhưng vì thể hiện nên các quý tộc vẫn thuê hoặc mua luôn người hầu, đồ trang trí trong phòng còn muốn mỗi ngày lau một lần gì đó.

Người không hộ khẩu như Diệp Thanh Quân đương nhiên không thể trực tiếp vào trong lâu đài làm việc, công việc của cậu chính là trồng trọt.

Không sai, trồng trọt… Bởi vì quý tộc cho rằng lương thực mà máy móc gieo trồng không đủ phong cách, người gieo trồng thì vị mới càng ngon, vậy nên nơi này còn tồn tại nghề nông dân. Cậu hoài nghi liệu mình có dịch chuyển về được không, đi đến nơi này mới thấy Liên Bang thật tốt.

Hơn nữa còn là do sức mạnh khi bật hack bị người ta nhìn thấy mới bi kịch như vậy, Diệp Thanh Quân có cảm giác tự làm tự chịu… Quên đi, xem tình huống trước rồi nói tiếp.

Ký túc xá công nhân cũng rất hố người, chính là ngôi nhà mộc mạc cũ nát ở ven ruộng, bên trong chỉ có những gia cụ cơ bản nhất, so với lâu đài mỹ lệ bên cạnh quả thực là cặn bã có được không?!

Cũng may đây là ký túc xá một người ở, Diệp Thanh Quân lén đem khoang dinh dưỡng đến, bỏ Tống Gia vào, sau đó mỗi tối nhịn đau cho hắn uống máu.

Tuy mọi người đều trồng trọt nhưng những người khác rất khinh thường dáng vẻ tiểu bạch kiểm của cậu, hơn nữa cậu lớn lên đẹp, bọn họ lo mấy em gái vốn không nhiều đều bị cậu cướp mất, thái độ đối với cậu càng không tốt, nhưng cậu cũng lười so đo với họ, yên tâm trồng trọt.

Lúc bật hack trồng trọt, Diệp Thanh Quân không khỏi suy nghĩ, bản thân là em trai tổng tài, sinh ra ở vạch đích, rốt cuộc làm sao mà lại lưu lạc đến nỗi trồng trọt ở chỗ này, hơn nữa trồng trọt còn phải bật hack… Nếu hack có ý thức của nó thì chắc cũng phải khóc.

Sau khi làm quen, Diệp Thanh Quân được các bác gái ở phòng bếp đặc biệt hoan nghênh, biết được tình báo rất quan trọng từ họ.

Đó là chủ nhân của lâu đài này - hầu tước Áo Lợi Liệt Nhĩ hơn mười ngày sau sẽ tới nghỉ phép, nghe nói hầu tước này rất trẻ, tuy tính tình không tốt nhưng tiêu tiền tùy hứng, vui thì phát tiền cho người hầu, mỗi lần hắn đến là thu nhập của mọi người đều nháy mắt tăng lên mấy lần.

… Đương nhiên trồng trọt không có phần.

Diệp Thanh Quân nghe xong vô cùng hâm mộ… Không, sao cậu lại có thể hâm mộ loại chuyện này! Cậu nên nghĩ làm thế nào để nhân cơ hội này chạy trốn mới đúng chứ!

Đến lúc đó trà trộn vào phi thuyền trước rồi nói tiếp, dù sao lúc đó Tống Gia cũng gần như khỏe hẳn, cậu sẽ tìm một nơi để thu xếp hắn, sau đó bản thân dịch chuyển về, tìm xem rốt cuộc ai là linh hồn kia, vậy là có thể hoàn thành nhiệm vụ!

Có mục tiêu, Diệp Thanh Quân tức khắc cảm thấy phấn chấn tinh thần, những ngày kế tiếp, lúc trồng trọt đều đang ngâm nga, khiến ánh mắt mọi người nhìn cậu trở nên vi diệu.