Liễu thị kinh ngạc nhìn nàng: “Thảo nhi à, có phải đầu óc con bị sét đánh hỏng rồi không?”
“Nói với mẹ mẹ cũng không hiểu đâu.” Phượng Thanh phất tay đuổi bà đi: “Con cập kê rồi là coi như đã trưởng thành, không còn chuyện của mẹ nữa. Sau này mẹ đừng đến tìm con nữa, mẹ về đi.”
“Thảo nhi...” Liễu thị còn muốn khuyên nhủ, nhưng thấy thái độ lạnh lùng không thèm đếm xỉa của nàng, đành thở dài, tiu nghỉu bỏ đi.
Sau khi Liễu thị đi, Phượng Thanh cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc, nàng định vào núi ở vài ngày. Không phải để tu luyện, mà là nàng tính toán ngày tháng, mấy hôm nữa sẽ có một nhân vật quan trọng xuất hiện trong núi, nam chính trong mệnh cách của nàng.
Nói về vị nam chính này, lai lịch cũng không phải dạng vừa, hắn cũng hạ phàm lịch kiếp, mà thân phận còn cao hơn Phượng Thanh nhiều.
Phượng Thanh không nhớ tên thật của nam chính là gì, nhưng tên ở kiếp này hình như là Tống Triều Ca. Hắn là chắt của Thiên Đế, tuổi tác nhỏ hơn Phượng Thanh vài trăm năm, lần này đầu thai hạ phàm là để lịch tình kiếp, mà Phượng Thanh chính là một trong những kiếp nạn của hắn.
Kiếp này hắn đầu thai vào nhà đế vương, sau này sẽ làm hoàng đế. Ngoài Phượng Thanh ra, Tống Triều Ca còn trải qua rất nhiều nữ nhân khác, nghe nói tam cung lục viện chứa được hơn ba ngàn người...
Phượng Thanh chỉ nghĩ thôi đã thấy choáng váng, tại sao mình lịch kiếp thì chật vật như chạy trốn tử thần, còn tên nhóc này lịch kiếp lại sướиɠ như đi hưởng phúc, Thiên Đế đi cửa sau trắng trợn quá rồi đấy.
Mà tình kiếp giữa Phượng Thanh và Tống Triều Ca đại khái là: nàng yêu hắn đến chết đi sống lại, rồi lại bị hắn và đám nữ nhân bên cạnh hắn hành hạ đến chết đi sống lại, mấu chốt là hắn sống chết cũng không yêu nàng.
Đây chẳng phải là một tên cặn bã chính hiệu sao!
Vậy mà Tư Mệnh Thần Quân lại mỹ miều gọi đó là mối tình ngược luyến sinh tử viết riêng cho nàng, đảm bảo sẽ ngược nàng đến hộc máu mồm trong từng phút giây.
Phượng Thanh ngồi một mình trên đỉnh núi ngắm sao, thầm nghĩ đợi sau khi mình lịch kiếp xong phi thăng thành Thượng tiên, rất cần phải đi tìm Tư Mệnh Thần Quân để nói chuyện nhân sinh. May mà tâm lý của nàng vững vàng, chứ cái mệnh cách này mà rơi vào tay người khác, chắc đã phát điên không biết bao nhiêu lần rồi.
Đêm khuya trong núi hơi lạnh, Phượng Thanh nhặt một ít cành cây khô chất thành đống, dùng minh hỏa từ đầu ngón tay để nhóm lửa. Pháp thuật cỏn con này chẳng đáng nhắc đến, thế mà một tiếng sấm từ trên trời giáng xuống lại đánh nàng bay khỏi vách núi...