Chương 8

Họa vô đơn chí, con chó cỏ khỏe mạnh mà Phượng Thanh nuôi bỗng dưng chết bất đắc kỳ tử trong một đêm. Dù sao cũng đã nuôi một thời gian, cũng có tình cảm, trong lòng Phượng Thanh thực sự buồn bã một hồi lâu. Nhưng dân làng lại cho rằng nàng không chỉ chứng thực mình là “sao chổi”, mà rất có thể còn là Thiên Sát Cô Tinh, nếu không thì sao đến con chó bên cạnh cũng không sống nổi.

Nhưng con chó đó đột tử tuyệt đối không phải vì Phượng Thanh, mà là do có kẻ cố tình đầu độc nó. Chẳng biết kẻ hạ độc có tâm địa gì, có lẽ chỉ thấy việc vu oan cho nàng rất vui mà thôi.

Cuối cùng Phượng Thanh cũng bắt đầu cảm nhận được sự ác ý ngập tràn của thế gian này.

Dĩ nhiên, nàng đã làm thần tiên lười biếng ba vạn năm, đâu dễ gì đi so đo với đám người phàm này. Mọi người bắt nạt nàng, chửi mắng nàng, nàng đều im lặng không nói một lời, sau đó... lẳng lặng ghi nhớ tên của họ.

Đợi đến khi lịch kiếp thành công trở về tiên giới, nhất định sẽ cho đám người này biết tay.

Run rẩy đi, hỡi lũ người trần mắt thịt ngu ngốc kia!

Phượng Thanh thường trốn vào núi tu luyện, một là để tránh bị người khác nhìn thấy, hai là để bảo vệ mái nhà của mình, nếu không bị sét đánh hỏng lại mất công sửa chữa.

Hơn nữa, trong núi cũng có đồ ăn, mùa hè có quả dại, mùa đông có thú rừng, quanh năm không sợ đói. Giữa những ánh mắt nghi ngờ của dân làng, nàng cứ thế lảo đảo lớn lên thành người.

Thỉnh thoảng Liễu thị sẽ quay về thăm nàng, lễ tết cũng may cho nàng vài bộ quần áo mới. Chỉ là khi nàng càng lớn, số lần Liễu thị đến càng ít đi. Đến khi nàng cập kê, Liễu thị nhờ người giới thiệu cho nàng một mối hôn sự.

Nghe nói đối phương là một người mạng cực kỳ lớn, từng rơi xuống nước, ngã xuống vực, bị rắn độc cắn, bị xe ngựa đâm, nhưng lần nào cũng thoát chết trong gang tấc, đến giờ vẫn sống khỏe mạnh.

Liễu thị nói: “Thảo nhi, hai đứa chắc là trời sinh một cặp.”

Phượng Thanh cười khẩy một tiếng: “Thôi đi mẹ ơi, người mà mẹ nói con biết. Tuy còn sống nhưng què một chân, mù một mắt, một cánh tay còn bị sai khớp kinh niên, trên mặt có nốt ruồi to tướng, lưng thì gù, tuổi tác gấp ba lần rưỡi con. Con gả qua đó để hầu ông ta chống gậy à...”

Liễu thị khó xử: “Mẹ cũng biết ông ta không xứng với con, nhưng ngoài ông ta ra, còn ai dám cưới con nữa?”

“Ai nói con phải lấy chồng?” Phượng Thanh hừ lạnh: “Thân phận như con, lại có thể để cho đám phàm phu tục tử trên đời này xứng đôi hay sao?”