Chương 7

“Có chuyện đó sao?” Phượng Thanh nhíu mày nghĩ một lúc lâu mới nhớ ra đó là chuyện từ rất xa xưa rồi: “Nhưng lúc đó ta còn chưa đến tuổi thành niên mà, không phải ngài đã tha cho ta rồi sao?”

“Ai nói tha cho ngươi, đó gọi là hoãn thi hành.” Thiên Đế nói: “Giờ ngươi đã thành niên, đến lúc chịu phạt rồi.”

“Đúng là làm phiền ngài có trí nhớ tốt quá...” Phượng Thanh mỉa mai.

Sau khi Phượng Thanh rời đi, Thiên Đế triệu Tư Mệnh đến, bảo: “Phượng Thanh kia không trên không dưới với trẫm, ngươi thêm vào mệnh cách của nàng vài nét nữa đi...”

“Dễ thôi, dễ thôi.”

Tuy Phượng Thanh quen biết không nhiều người trong tam giới, nhưng may là nàng quen Mạnh Bà. Trước Đài luân hồi, nàng chỉ cần nháy mắt với Mạnh Bà một cái, bát canh đưa đến bên miệng lập tức biến thành cháo gạo.

Giữ lại được ký ức, Phượng Thanh ở chốn nhân gian cuối cùng cũng nắm được chút quyền tự chủ. Lý do nàng không muốn đi theo Liễu thị là vì người đàn ông mà Liễu thị sắp gả cho tuy tốt, nhưng lại có thêm hai đứa trẻ nghịch như quỷ.

Nếu Phượng Thanh theo về đó, chắc chắn sẽ phải chịu đủ mọi ấm ức, lúc nhỏ thì gánh tội thay chúng, lớn lên thì bị chúng bắt nạt. Đây vốn là mệnh cách mà Tư Mệnh đã sắp đặt cho nàng, mục đích là để nàng có một tuổi thơ tủi nhục, đặt nền móng cho cuộc đời bi thảm sau này.

Giờ Phượng Thanh đã tránh được kiếp nạn này, không biết Tư Mệnh sẽ còn bày ra trò khó gì cho nàng nữa. May mà thân thể năm tuổi hiện tại của nàng đã đủ linh hoạt, có thể dựa vào ký ức của ba vạn năm trước để tu luyện một chút pháp thuật. Tuy rất ít ỏi và yếu ớt, nhưng cũng đủ để đối phó với những tai ương ở chốn trần gian.

Chỉ có một điều không hay là, mỗi lần Phượng Thanh sử dụng pháp thuật, trời cao tất sẽ giáng một đạo thiên lôi, đánh trúng phóc vào người nàng, coi như trừng phạt nàng vì không diễn theo kịch bản.

Thân thể nàng nhỏ bé yếu ớt, lần nào cũng bị sét đánh cho sống dở chết dở.

Thế là dân trong làng nhìn nàng bằng ánh mắt càng thêm quái dị. Vốn dĩ họ cho rằng Liễu thị bỏ lại một đứa bé năm tuổi để tái giá là bất hợp tình người, nên rất thương cảm Phượng Thanh. Nhưng khi thấy nhà Phượng Thanh ngày nào cũng bị vài đạo sét đánh trúng, họ dần dần cảm thấy Liễu thị bỏ rơi nàng là có lý do, đứa bé này quá kỳ lạ.

Lâu dần, trong làng bắt đầu lan truyền tin đồn rằng Phượng Thanh là sao chổi, không biết kiếp trước đã tạo bao nhiêu nghiệp chướng mà kiếp này suốt ngày bị trời phạt.