Chương 6

Chỉ là, kể từ sau khi đôi cánh bị bẻ gãy, nàng dường như đã nhìn thấu mọi sự trên đời, không còn coi trọng chuyện tu vi cao thấp nữa. Tu vi cao thì có ích gì, thể nào cũng có người cao hơn đè đầu cưỡi cổ, chi bằng cứ sống kiểu được chăng hay chớ, tự tại được ngày nào hay ngày đó.

Nàng vẫn thích cười thích náo, vẫn giữ vẻ vô tâm vô phế, nhưng sao cũng không còn là dáng vẻ ngây thơ trong sáng của ngày xưa nữa.

Chỉ là nàng sống phóng khoáng cho riêng mình, còn trong mắt người khác, đó lại là sa đọa.

Thiên Đế hỏi các vị thần tiên: “Có cách nào khiến con phượng hoàng lười biếng Phượng Thanh kia phấn đấu lên một chút không?”

Chẳng biết ai đã đưa ra một ý kiến: “Hay là cho nàng hạ phàm lịch kiếp?”

Thiên Đế gật đầu: “Cách này rất hay, rất hay.” Thế là một đạo chiếu thư được gửi đến cho Tư Mệnh Thần Quân, yêu cầu ngài biên soạn mệnh cách cho Phượng Thanh, hy vọng nàng sớm ngày hạ phàm lịch kiếp trở về, cống hiến sức lực cho Thiên đình.

Tư Mệnh Thần Quân nhận lệnh, phát huy hết tài năng của một tác giả tiểu thuyết nghiệp dư, viết hết tất cả ba mươi ba đạo kiếp nạn vào mệnh cách của Phượng Thanh, rồi đắc ý mang cho nàng xem.

Lúc đầu Phượng Thanh không biết mệnh cách này viết cho mình, còn khinh bỉ Tư Mệnh: “Ta cứ tưởng ngài chuyên viết thể loại trong sáng, nhẹ nhàng, không ngờ ngài lại có gu mặn thế này.” Nàng nhìn những kiếp lớn nạn nhỏ chi chít trên trang giấy, cười nói: “Ngài soạn mệnh cách này cho ai thế? Rõ ràng là muốn hành người ta đến chết đây mà.”

Tư Mệnh Thần Quân cười hì hì: “Của ngươi chứ ai!”

Đến cả tay Phượng Thanh cũng run lên: “Hình như ta vừa nghe nhầm thì phải, ngài nói lại lần nữa xem, mệnh cách này là viết cho ai?”

Tư Mệnh kinh ngạc: “Chuyện ngươi sắp hạ phàm lịch kiếp, ngươi còn chưa biết sao?”

“Ta không biết, có ai nói với ta đâu!” Phượng Thanh sắp khóc đến nơi: “Trước đây ta có đắc tội với ngài à? Ngài viết cho ta cái mệnh cách thế này lương tâm của ngài không cắn rứt sao?”

“Không hề.” Tư Mệnh đáp tỉnh bơ: “Ta đều viết theo lệnh của Thiên Đế cả mà.”

Phượng Thanh dùng tốc độ nhanh nhất trong đời chạy đi tìm Thiên Đế đòi lẽ phải: “Dù có hạ phàm lịch kiếp thì cũng phải có lý do chứ ạ, ta đã làm gì sai mà ngài lại ép ta hạ phàm?”

Thiên Đế đã chuẩn bị sẵn, ung dung nói: “Trẫm nhớ năm xưa ngươi từng tự ý xông vào vườn Bàn Đào trộm đào...”