Chương 50

Tống Triều Ca bình tĩnh giải thích: “Đại ca hiểu lầm rồi, cô nương này vốn là người trong phủ của ta, lần đầu tiên vào cung, không biết phép tắc, nên mới bị người ta dạy dỗ một trận, chịu chút khổ...”

“Ồ?” Vẻ mặt Tống Triều Tín rất tò mò, “Người mà tam ca ôm trong lòng chắc chắn không phải là cô nương bình thường đâu. Chỉ là cô nương này nhạt nhẽo quá, không đẹp bằng tiểu quản gia trong phủ của huynh, thẩm mỹ của tam ca có vấn đề về rồi đấy.”

“Việc này thì không cần ngũ đệ bận tâm, ngũ đệ lo tốt việc của mình đi.” Tống Triều Ca đã có dấu hiệu tức giận.

Trong đầu Phượng Thanh hồi tưởng lại số mệnh do Tư Mệnh Thần Quân viết cho Tống Triều Ca, cuộc đời của hắn chủ yếu trải qua tình kiếp, nên không có nhiều kẻ thù, nhưng không có nghĩa là không có, trong số những đối thủ đáng gờm có đại hoàng tử Tống Triều Vân. Còn Tống Triều Tín chỉ là cùng mẹ sinh ra với Tống Triều Vân, nên hai người mới đứng cùng phe, chuyên gây khó dễ cho Tống Triều Ca, cuối cùng tất nhiên họ chỉ là pháo hôi mà thôi.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Phượng Thanh nhìn hai người cũng khinh bỉ hơn nhiều.

Tống Triều Ca cũng không muốn dây dưa với hai người đó nữa, trước tiên hắn cho Phượng Thanh lên xe ngựa, rồi từ biệt với họ: “Đại ca, ngũ đệ, trong phủ còn có việc, ta đi trước.”

Cách xe ngựa, Phượng Thanh nghe thấy Tống Triều Tín giễu cợt: “Đại ca, huynh xem tam ca nóng lòng chưa kìa, ha ha ha...”

Tiếng cười này thật sự khiến Phượng Thanh cảm thấy khó chịu, liền dùng pháp thuật từ xa chọc vào huyệt cười của hắn, để hắn cười cho đã luôn.

Tống Triều Ca vừa lên thì Phượng Thanh lập tức dừng tay, vừa kịp thời gian không bị hắn phát hiện. Nàng nhìn hắn rồi cười, chờ hắn ngồi xuống thì nàng ôm lấy cánh tay hắn.

Tống Triều Ca ngẩn người, có vẻ ngạc nhiên trước sự thân mật đột ngột của nàng.

Phượng Thanh lè lưỡi: “Ta có linh cảm mình sắp bị sét đánh, nên ta làm vậy để đề phòng bị sét đánh...”

Chỉ cần nàng có chút tiếp xúc thân thể với hắn, sét sẽ không dám đánh nàng.

“Ồ.” Tống Triều Ca ôm cánh tay nàng một lúc, khi Phượng Thanh cảm thấy đã tránh được sét và muốn rút tay lại thì hắn lại nâng tay ôm nàng vào lòng, “Như vậy có an toàn hơn không?”

“Hả?” Phượng Thanh ngẩng đầu nhìn hắn.

Tống Triều Ca cũng cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt chạm nhau, hai người bỗng nhiên không ai rời mắt, cứ thế nhìn nhau một lúc lâu.

“Phượng Thanh...” Mặt Tống Triều Ca đột nhiên hạ thấp hơn, hơi ấm gần như phủ lên mặt nàng.