Phượng Thanh nhếch mép tặng ông ta một nụ cười lạnh lùng đáng yêu.
Giờ đây Liễu thị nhớ lại những lời này, càng thêm sợ hãi đứa con gái út của mình.
Chuyện tái giá cứ thế được định đoạt, ngày mười lăm tháng sau nhà trai sẽ đến đón dâu. Liễu thị nhìn Phượng Thanh, muốn nói lại thôi.
Phượng Thanh biết bà định nói gì, không đợi Liễu thị mở miệng đã nói trước: "Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi lấy chồng đi ạ, con không đi theo đâu. Chúc mẹ và cha dượng sống hạnh phúc, gia đình mỹ mãn, sớm sinh quý tử."
Những lời này nói ra, Liễu thị càng thêm kinh hãi.
Nhưng dù sao Phượng Thanh vẫn là một đứa trẻ năm tuổi, trong lòng Liễu thị thực ra không nỡ rời xa, bà do dự mãi, quyết định đưa Phượng Thanh đi cùng. Thế nhưng đến lúc lên kiệu hoa, Phượng Thanh lại nhất quyết không chịu đi theo: "Mẹ tự đi đi, mẹ đi lấy chồng rồi thì sẽ không còn liên lụy đến con nữa."
Hả?
Sao nghe câu này nó cứ sai sai thế nào ấy nhỉ?
Rốt cuộc là ai liên lụy ai hả?
Ai đã một miếng sữa một miếng cơm nuôi ngươi lớn hả cái đồ sói mắt trắng này!
Liễu thị là tái giá, phải đến nhà trai trước khi trời sáng. Người đón dâu sợ trễ giờ lành, cũng không để ý đến Phượng Thanh nữa, trực tiếp khiêng Liễu thị đi.
Nhìn chiếc kiệu hoa dần khuất xa trong ánh trăng mờ ảo, Phượng Thanh đứng ở cửa, vẻ mặt dần thay đổi.
Lúc nãy có Liễu thị ở đây còn đỡ, giờ chỉ còn lại một mình, không cần phải giả vờ nữa, cuối cùng nàng không nhịn được, lấy tay che miệng... lén lút bật cười.
Tốt quá rồi, cả thế giới cuối cùng cũng được yên tĩnh.
Nói ra chắc mọi người không tin đâu, nhưng thật ra Phượng Thanh không phải là người.
À không, phải nói là, Phượng Thanh vốn không phải là người.
Là một tán tiên đã tu luyện ngót nghét ba vạn năm, Phượng Thanh rất có tiếng tăm trong cõi Tứ hải Bát hoang này. Mỗi khi nhắc đến nàng, các vị thần tiên đều tỏ vẻ đã hiểu: “À, vị thần tiên lười nhất trần đời đó hả.”
Lười đến mức nào ư?
Một thần tiên tu luyện ba vạn năm mà vẫn chưa phi thăng thành Thượng tiên, sức chiến đấu chỉ nhỉnh hơn tiên tỳ quét dọn. Tu vi thì tỉ lệ nghịch với tuổi tác, tuổi càng lớn mặt càng dày, chẳng biết phấn đấu là gì. Pháp lực thấp đến mức người và thần đều căm phẫn, đúng là phí hoài cả một bộ tiên cốt trời ban.
Có lẽ vì thời gian đã quá lâu, mọi người đều quên mất một chuyện. Tu vi của Phượng Thanh ngày trước tuy chưa phải hàng tuyệt đỉnh, nhưng nàng là một hạt giống cực kỳ có linh tính và tiềm năng. Nếu đôi cánh ấy không bị bẻ gãy, có lẽ với ngộ tính của nàng, tu thêm hai ba vạn năm nữa, chắc chắn cũng là một nhân vật có số có má trong cõi Tứ hải Bát hoang này.