Mấy thị vệ cầm đao bước tới, Phượng Thanh nhặt một viên gạch chuẩn bị một đứa tới thì đánh một đứa, hai đứa tới thì đánh một đôi. Bỗng lúc này lại nghe thấy tiếng quát lớn từ xa: “Ai dám động vào nàng?”
Mọi người quay lại nhìn, hóa ra là Tống Triều Ca đến.
“Thái tử điện hạ?” Đường ma ma hoảng loạn, cùng đám thị vệ quỳ xuống hành lễ.
Tống Triều Ca đi ngang qua họ, đến trước mặt Phượng Thanh: “Nàng có sao không? Có bị thương chỗ nào không?”
Phượng Thanh chưa kịp trả lời, Tống Triều Ca nhìn thấy sợi lụa trắng trên cổ nàng, ánh mắt bỗng lạnh đi, nhìn Đường ma ma: “Ai cho ngươi lá gan dám làm chuyện này với nàng?”
Toàn thân Đường ma ma run rẩy: “Thái tử điện hạ, là... là Hoàng hậu nương nương, nương nương... nương nương làm vậy cũng vì muốn tốt cho điện hạ...”
“Im miệng!” Tống Triều Ca bế Phượng Thanh lên, nhìn Đường ma ma với vẻ chán ghét: “Chuyện này ta sẽ hỏi mẫu hậu cho rõ, tránh ra!”
Đường ma ma không dám cản Tống Triều Ca, hắn ôm Phượng Thanh rời khỏi cung điện của Hoàng hậu, đi về phía cửa cung.
“Hoàng nhi!” Lúc này Hoàng hậu cũng bước ra.
Tống Triều Ca dừng bước, chỉ hơi nghiêng người, không vui nói với Hoàng hậu: “Hôm nay có chuyện, vài ngày nữa nhi thần sẽ đến thăm mẫu hậu.”
Nói xong, hắn không thèm để ý đến cảm xúc của Hoàng hậu, tự mình ôm Phượng Thanh rời đi.
“Sau này không có sự cho phép của ta, ai gọi nàng cũng không được ra ngoài, hiểu chưa?” Tống Triều Ca cúi đầu nói với Phượng Thanh.
“Vậy là ta bị ngài giam luôn rồi sao?” Phượng Thanh lẩm bẩm.
“Còn cứng đầu nữa à?”
Phượng Thanh co người lại, không vui nhìn hắn một cái: “Ta đã như vậy rồi mà ngài còn hung dữ với ta nữa à? Ta không muốn nói chuyện với ngài nữa.”
Tống Triều Ca thấy nàng chơi xấu, không giận cũng không mắng, chỉ bóp nhẹ vào eo nàng một cái.
Ngoài cổng cung có xe ngựa mà Tống Triều Ca dùng lúc vào cung, hắn ôm Phượng Thanh lên xe, bỗng từ trong cung có vài người đi ra, một người gọi Tống Triều Ca: “Ồ, không phải là tam ca sao?”
Tống Triều Ca quay người nhìn về phía những người đó, Phượng Thanh rõ ràng cảm nhận được sắc mặt hắn lại trở nên trầm trọng hơn nhiều. “Ngũ đệ, đại ca, sao các ngươi lại ra ngoài thế này?”
Người vừa gọi Tống Triều Ca là Ngũ đệ của hắn, Tống Triều Tín, người đứng bên cạnh là đại hoàng tử Tống Triều Vân.
Tống Triều Vân cười nhẹ nói: “Lúc nãy thấy sắc mặt đệ sốt ruột, còn tưởng có chuyện gì xảy ra? Hóa ra là nhặt được một mỹ nhân...” Nói rồi, ánh mắt hắn ta chuyển sang Phượng Thanh.