Phượng Thanh bĩu môi, mặt vừa động đậy, thì lại thấy đau, vội ôm mặt rêи ɾỉ.
“Té một lần thì khôn một lần, sau này việc gì cũng phải cảnh giác hơn, có biết chưa?”
“Biết rồi.”
“Ừ.” Tống Triều Ca hài lòng với kết quả giáo dục của mình, nhưng không rời đi ngay mà ngồi uống trà trong phòng nàng.
Phượng Thanh hơi ngạc nhiên: “Trời đã khuya, sao điện hạ vẫn chưa đi nghỉ?”
“Chờ nàng bôi thuốc xong ta mới về.” Tống Triều Ca nhấp một ngụm trà, nhìn nàng một cái, lại cúi đầu uống một ngụm lớn.
Phượng Thanh chú ý chi tiết nhỏ này, trêu chọc: “Ta có xấu đến mức khiến ngài phải uống trà để bình tĩnh không?”
“Cũng không đến nỗi.” Tống Triều Ca nhấp miệng cười cười.
Khoảng nửa nén hương sau, Bạch Y mang thuốc bôi đến. Đó là thuốc được giã từ vài vị thuốc tươi, một bát lớn nhão như cháo bột màu xanh, Bạch Y cầm muỗng gỗ nhỏ, bôi đều từng chút một lên mặt Phượng Thanh.
Tống Triều Ca lặng lẽ xem hết quá trình, rồi nhận xét: “Ừm, giờ mới thật sự xấu đến mức ta không chịu nổi.”
Phượng Thanh: “...”
Tống Triều Ca uống hết tách trà, hài lòng rời đi. Phượng Thanh quay mặt đi hỏi Lan Trúc: “Trông ta xấu đến mức nào?”
Lan Trúc: “Ọe…”
Nhưng thuốc thật sự có hiệu quả, vừa bôi được một lúc đã thấy mặt mát mẻ, bớt đau nhiều. Sáng hôm sau tỉnh dậy, mặt đã bớt sưng được phân nửa, có thể nhận ra các đường nét trên khuôn mặt, chỉ còn vài vết đỏ và phần dưới mắt vẫn hơi sưng.
Chưa đầy một ngày bên Tố Huyền đã tìm ra kẻ đầu độc. Phượng Thanh đến xem cảnh tra hỏi, không nhận ra người đó, nhưng nghe giọng nói, chắc là một trong ba nha hoàn hôm bữa đã nói xấu nàng.
Tố Huyền phạt nha hoàn đó mười trượng, đuổi ra khỏi phủ Thái tử. nha hoàn hoảng sợ quỳ khóc van xin Tố Huyền: “Tố Huyền tỷ tỷ, ta làm vậy là vì tỷ tỷ. Từ khi nàng ta vào phủ, sự chú ý của điện hạ đều bị nàng ta thu hút, ta cảm thấy bất công cho tỷ tỷ nên mới làm vậy thôi!”
“Công bằng hay không, không phải do ngươi quyết định, điện hạ luôn chán ghét những việc hạ cấp này, ngươi đã phạm lỗi thì dù là ai cũng không thể giữ ngươi ở lại.” Tố Huyền nói, mắt nhìn các gia đinh và nha hoàn đang xem hình, nghiêm khắc khiển trách: “Chuyện hôm nay mọi người phải rút kinh nghiệm, dù là vì lý do gì cũng không được làm hại người khác, hiểu chưa?”
Trong tiếng khóc lóc thảm thiết khi nha hoàn bị đánh, các gia đinh và nha hoàn đều gật đầu răm rắp.