Chương 42

Sao mình không biết Tống Triều Ca giỏi tán gái thế này?

Tống Triều Ca ôm nàng về sân của mình, tạm thời để nàng ở phòng bên cạnh.

“Làm vậy có ổn không?” Phượng Thanh nhìn Tố Huyền và Tử Linh đứng ngoài cửa, rồi nhìn Tống Triều Ca, “Làm vậy có làm hỏng thanh danh của ngài không?” Dù sao vị hôn thê tương lai của hắn vẫn đứng ngoài kia kìa.

Tống Triều Ca không hiểu lo lắng trong lời nàng nói, cười nắm lấy má nàng: “Tiểu nha đầu này, sao nói chuyện lộn xộn vậy? Có phải ngươi muốn nói làm vậy sẽ làm hỏng thanh danh của ngươi không?”

Phượng Thanh gật đầu đại khái: “Dù sao cũng gần giống vậy.”

Tống Triều Ca bất ngờ cúi xuống, áp sát tai nàng nói một câu: “Không sao đâu, không thì sau này ta cưới nàng.”

Từ đoạn này mình thay đổi xưng hô của nam chính với nữ chính nha.

“Không được!” Phượng Thanh giật mình, “Sau này ngài sẽ cưới người khác.”

Tống Triều Ca tiếp tục hiểu lầm ý nàng, trong lời chọc ghẹo cũng pha chút nghiêm túc: “Vậy sau này ta cưới bao nhiêu người cũng được, nhưng đảm bảo không để nàng thất sủng là được.”

Phượng Thanh ngơ ngác: Chẳng lẽ Tư Mệnh Thần Quân đã thiết lập Tống Triều Ca thành một gã tra nam đào hoa phong lưu rồi à?

Ngày hôm sau, Tố Huyền sai người dọn một phòng trong sân của Tống Triều Ca, tuy không ở ngay bên cạnh nhưng cũng chỉ cách vài bước.

Lan Trúc đi xung quanh phủ Thái tử, kể cho Phượng Thanh nghe mọi lời đàm tiếu trong phủ.

“Biết người hầu và nha hoàn bàn tán sau lưng gì về ngươi không?”

Phượng Thanh chống cằm buồn rầu: “Chắc chẳng phải lời hay ho gì đâu.”

“Có người bảo ngươi là bông hoa dại mà Tống Triều Ca đã hái ở bên ngoài, có người nói ngươi là hồ ly tinh tái thế khiến Tống Triều Ca mê mẩn, cũng có người nói ngươi là gián điệp nước khác cài vào, nhưng họ đều có một điểm chung, là tin rằng Tống Triều Ca đã thu ngươi làm nha đầu thông phòng.”

“Ồ?” Phượng Thanh thắc mắc hỏi, “Nha đầu thông phòng là gì? Phòng của ta đâu có liên thông gì với hắn?”

“Nha đầu thông phòng là…” Lan Trúc cũng thấy hơi khó xử, “Chính là hai người có quan hệ vợ chồng thật sự, nhưng hắn sẽ không cho ngươi danh phận gì đâu.”

Phượng Thanh gật đầu nửa hiểu nửa không: “Ồ, vậy ta không phải rồi.”

“Đương nhiên không phải, Tống Triều Ca không nên để ý đến ngươi. Nhưng…” Lan Trúc có phần hả hê, “Bây giờ ngươi đã là kẻ địch chung của tất cả người hầu trong phủ Thái tử. Từ giờ trở đi, ngươi sẽ sống trong cảnh nước sâu lửa bỏng, mà cuộc đời độ kiếp của ngươi mới chỉ bắt đầu thôi.”