Chương 41

Điều làm người ta ngạc nhiên hơn là Tống Triều Ca lại không ôm Phượng Thanh vào phòng mà đi ra cổng sân, nơi đó có Tố Huyền và Tử Linh đang đứng.

Tố Huyền vội bước tới, nhìn Phượng Thanh, rồi ngẩng đầu hỏi Tống Triều Ca: “Phượng Thanh cô nương có sao không? Có cần gọi đại phu không?”

“Không cần, nàng ấy nghỉ ngơi một chút sẽ ổn.” Tống Triều Ca dừng bước, nói với Tố Huyền: “Hồi nãy ta quên nói với ngươi, sắp xếp phòng cho Phượng Thanh ở gần phòng ta, ngày mai ngươi sai người dọn một phòng khác đi.”

Mặt Tố Huyền trắng bệch, nàng không biết Tống Triều Ca làm vậy là để giúp Phượng Thanh tránh sấm sét, mà tự nhiên nghĩ theo hướng mờ ám.

Còn Tử Linh thì có biểu cảm “Điện hạ, ngài nghiêm túc sao?”, nét mặt lập tức không bình tĩnh nổi.

Từ khi vào phủ đến giờ, Tử Linh đã có hai lần tiếp xúc với Phượng Thanh, thái độ của Tử Linh đối với Phượng Thanh đều không tốt, không chỉ vậy, chuyện của Lan Trúc cũng do nàng ta gây ra. Nếu nàng ta biết Tống Triều Ca coi trọng Phượng Thanh như vậy, chắc chắn sẽ không biểu hiện rõ ràng đến thế, nên ánh mắt nàng ta nhìn Phượng Thanh có chút sợ hãi.

Tống Triều Ca không phát hiện sự khác thường của Tử Linh, sau khi dặn dò Tố Huyền xong, hắn ôm Phượng Thanh rời đi.

Tâm trạng của Tố Huyền không tốt, còn Tử Linh thì lại thấy sợ hãi, hai người đều ôm tâm sự lơ đãng theo sau, cuối cùng trong sân chỉ còn lại...

Lan Trúc: Ê, ê, chẳng lẽ không có ai biết yêu thương bảo vệ động hay sao? Ta cũng bị sét đánh cơ mà.

Tống Triều Ca ôm Phượng Thanh đi một đoạn dài, cảm giác tê đau do sét đánh dần biến mất, nàng bắt đầu cảm nhận được được một đôi tay khỏe mạnh đang ôm mình, l*иg ngực mà nàng dựa vào cũng ấm áp và rộng rãi.

Nàng ngẩng đầu nhìn Tống Triều Ca, lại không cẩn thận đυ.ng trúng cằm hắn, cằm vừa cạo râu có đường cong tuyệt đẹp, khiến tim Phượng Thanh bị mê hoặc cứ đập thình thịch.

“Thả ta xuống đi, ta tự đi được.” Phượng Thanh nói nhỏ.

Tống Triều Ca không yên tâm: “Thật sự tự đi được sao?”

“Ừ.”

Thế là Tống Triều Ca buông tay, Phượng Thanh ngã phịch xuống đất, kinh ngạc nhìn hắn: “Ngài buông tay dứt khoát dữ vậy luôn à?”

“Đúng vậy, không phải ngươi nói mình tự đi được sao?”

“Vậy ngài không biết nhẹ tay chút à?”

“Đồ ngốc.” Tống Triều Ca cúi xuống ôm nàng vào lòng, “Ta ôm ngươi đi không được à? Việc gì phải tự đi.”

Giọng nói có chút chiều chuộng, khiến tim Phượng Thanh lại đập nhanh, rồi trong l*иg ngực vang lên tiếng “bịch bịch bịch” mà chỉ có nàng nghe thấy.