Chương 4

Phượng Thanh biết lúc này nói với Liễu thị cũng vô ích, nhưng nàng thật sự biết rằng, sau này đại tỷ sẽ được hưởng vinh hoa phú quý, ăn mặc có người hầu hạ, đúng là mệnh tiểu thư.

Phượng Thanh bò ra khỏi lòng Liễu thị, tự sửa sang lại tóc tai quần áo, sau đó kéo Liễu thị lên giường, nói: "Mẹ, e là đại tỷ không về được đâu, tỷ ấy có cuộc sống của riêng mình. Vài ngày nữa sẽ có người khuyên mẹ tái giá, đối phương là một nông dân thật thà, mẹ gả qua đó, cuộc sống chắc chắn sẽ tốt hơn bây giờ rất nhiều, đến lúc đó mẹ đừng do dự nữa nhé, phải biết nắm bắt cơ hội."

Những lời này phát ra từ miệng một đứa trẻ năm tuổi, thực sự làm Liễu thị kinh ngạc không hề nhẹ.

Bà nhìn cô con gái út với ánh mắt đầy ngỡ ngàng, không thể tin nổi: "Con nói năng linh tinh thế này, là học từ ai vậy?"

Phượng Thanh thì kéo chăn đắp cho mình, trước khi ngủ mới nói: "Vài ngày nữa mẹ sẽ biết thôi."

Quả nhiên, không quá mấy ngày, người nhà mẹ đẻ của Liễu thị lại đến, nói là đã tìm cho bà một mối khác, vợ người đàn ông đó bị bệnh nặng qua đời, để lại hai đứa con thơ dại. Nhà ông ấy tuy không giàu có, nhưng đang tuổi tráng niên, là người thật thà chăm chỉ, Liễu thị gả qua đó không thiệt thòi. Hơn nữa hai đứa bé kia còn nhỏ, nhỏ hơn cả Phượng Thanh, nếu Liễu thị coi chúng như con ruột, chắc chắn chúng cũng sẽ coi bà như mẹ đẻ.

Liễu thị kinh ngạc nhìn Phượng Thanh, chuyện này giống đến tám chín phần những gì Phượng Thanh đã nói.

Chỉ là ánh mắt ấy nhanh chóng biến thành sợ hãi và phức tạp, như thể đang nhìn một con quái vật.

Kể từ lần nhà bị sét đánh một cách khó hiểu, Liễu thị quả thực đã tìm một đạo sĩ đến xem cho Phượng Thanh. Người đó hỏi ngày sinh tháng đẻ của Phượng Thanh, lại nghe chuyện lúc nàng chào đời sấm chớp đánh từ sáng đến tối, bèn phán Phượng Thanh là người không may mắn, khắc cha khắc mẹ khắc người thân, nếu gặp thời vận xấu, đến cả bản thân mình cũng khắc.

Lúc vị đạo sĩ đó nói những lời này, Phượng Thanh chỉ lạnh lùng nhìn ông ta: Ta cứ lẳng lặng nhìn ngươi nổ đây, tuyệt đối không vạch trần ngươi đâu…

Vị đạo sĩ bị Phượng Thanh nhìn đến không tự nhiên, Liễu thị hỏi ông ta có cách nào hóa giải không, đạo sĩ nói không có, cả đời con bé này đã định sẵn cô độc, chắc chắn là kiếp trước gây nhiều nghiệp chướng, nhân quả tuần hoàn, không ai giúp được.