Phượng Thanh vỗ trán: “Nói đúng đấy!”
Lan Trúc lắc đầu, tự trèo lên giường: “Ngày nào cũng phải suy nghĩ vì ngươi làm ta thấy đau đầu quá. Giờ ta không muốn nói chuyện với ngươi nữa, nghe nói chỉ số thông minh thấp cũng có thể lây cho người thông minh, ngươi tránh xa ta một chút.”
Họ vừa nghỉ ngơi trong chốc lát, bỗng có người gõ cửa, là nha hoàn tên “Tử Linh”, nàng ta nói: “Cô nương, phòng bếp sai người mang xương sườn đến rồi.”
Mùi thịt thơm thoang thoảng bay vào từ kẹt cửa, Lan Trúc lộn người bật dậy, nhìn chằm chằm ngoài cửa.
Phượng Thanh nhìn hắn ta một cái, trêu chọc: “Ngươi càng ngày càng giống sói rồi đấy.”
“Im miệng, mau mở cửa.”
Phượng Thanh mở cửa cho Tử Linh vào, phía sau nàng ta có hai gia đinh khiêng một chậu xương sườn đặt giữa nhà.
Lan Trúc đi tới, cắm đầu ăn rộp rộp không chịu ngẩng đầu.
Phượng Thanh thấy hắn ta ăn ngon lành cũng không nhịn được nuốt nước miếng.
Nàng bỗng nghe thấy một tiếng cười lạnh rất nhẹ, nhẹ như hơi thở vậy, người thường không nghe thấy, nhưng Phượng Thanh lại nghe thấy.
Không chỉ Phượng Thanh nghe thấy, Lan Trúc cũng nghe thấy, họ cùng nhau nhìn về phía người phát ra âm thanh.
Người đó là Tử Linh.
Tử Linh giật mình, biểu cảm ngay lập tức biến thành vô tội: “Sao, sao vậy?”
Phượng Thanh và Lan Trúc đồng loạt nheo mắt: Cô nương này... có vấn đề nha.
Tối hôm đó, Lan Trúc bị tiêu chảy đến chân tay mềm nhũn, không thể ngẩng đầu lên.
Hôm nay hắn chỉ ăn bát sườn đó, nghĩ đến biểu hiện của Tử Linh hồi nãy, không khỏi nghi ngờ có phải nàng ta đã cho thứ gì không sạch sẽ vào đó.
Tuy nhiên chuyện này không dễ điều tra, vì Phượng Thanh mới vào phủ Thái tử, chưa quen biết ai, người khác chắc chắn không muốn giúp nàng. Mà Tống Triều Ca vào cung đến giờ vẫn chưa về, Phượng Thanh định ra ngoài lấy thuốc cho Lan Trúc uống, nhưng Tử Linh bảo nàng, trong phủ Thái tử mọi việc đều phải qua sự cho phép của quản gia hoặc Tố Huyền mới được làm.
“Vậy gọi Tố Huyền đến gặp ta.” Phượng Thanh không suy nghĩ mà nói.
Tử Linh bật cười: “Cô nương, trong phủ Thái tử, Tố Huyền tỷ tỷ không phải người để sai bảo, ngài có việc gì cứ giao cho nô tì làm đi.”
Tuy nàng ta cúi đầu nịnh nọt, nhưng trong mắt rõ ràng ẩn hiện vẻ gian xảo.
Dĩ nhiên là Phượng Thanh không yên tâm giao việc gì cho nàng ta, vẫy tay bảo nàng ta lui xuống, nghĩ thầm trong bụng quay đầu lại phải nhanh chóng cho Tố Huyền đuổi nàng ta đi, nhìn thôi đã thấy khó chịu.