Tống Triều Ca cũng quay đầu nhìn, rồi vỗ tay Tố Huyền, cười an ủi nàng ta: “Đừng sợ, đó là thú cưng của Phượng Thanh, không cắn người đâu.”
“Ồ, vậy sao? Nô tì thất lễ rồi.” Tố Huyền đỏ mặt, ngượng ngùng nhìn Tống Triều Ca một cái, rồi hơi lưu luyến buông tay ra.
Lan Trúc nhìn Phượng Thanh đầy ẩn ý, nhưng phát hiện nàng đang rung đùi đắc ý ngắm nghía cảnh vật xung quanh.
Khi ăn cơm, Tố Huyền cũng được mời ngồi ăn cùng. Từ lúc nàng ta ngồi xuống, vẫn luôn lén lút quan sát Phượng Thanh, không nhịn được hỏi Tống Triều Ca: “Điện hạ, ngài và Phượng Thanh cô nương quen nhau thế nào?”
Tống Triều Ca cũng không giấu diếm: “Có lần ta dẫn vài người đi khảo sát địa hình, bị phục kích rồi bị thương, là Phượng Thanh đã cứu ta.” Nói xong, Tống Triều Ca còn ngẩng đầu cười với Phượng Thanh, khen nàng: “Đừng nhìn nàng nhỏ con, nhưng nàng có bản lĩnh rất lớn đấy.”
Mặt Tố Huyền rõ ràng không được tốt, ăn cơm cũng không tập trung.
Phượng Thanh ngượng ngùng úp mặt vào bát, nghĩ thầm đừng cười với ta nữa, có thấy mắt Tố Huyền sắp phun lửa không?
Ăn cơm xong, Tống Triều Ca giao Phượng Thanh cho Tố Huyền, rồi bận rộn tắm rửa đi vào cung diện kiến hoàng thượng.
Tính tình của Tố Huyền cũng rất tốt, dù nàng ta không mấy hoan nghênh sự xuất hiện của Phượng Thanh, nhưng chuyện Tống Triều Ca sắp xếp, nàng ta vẫn cố gắng làm tròn trách nhiệm.
Nàng ta sắp xếp cho Phượng Thanh một căn phòng sạch sẽ và giản dị, gọi một nha hoàn tên là “Tử Linh” để hầu hạ Phượng Thanh, còn rất chu đáo dặn phòng bếp nấu một nồi xương sườn cho Lan Trúc.
“Quả nhiên là một cô nương không tệ.” Chờ Tố Huyền đi rồi, Phượng Thanh khen ngợi từ tận đáy lòng.
Lan Trúc đồng tình: “Người do Tư Mệnh Thần Quân sắp xếp cho Tống Triều Ca, tất nhiên là không tệ chút nào. Dù là con gái của hạ nhân, nhưng lại thông minh và dũng cảm hơn người, còn rất nhẫn nại chịu thương chịu khó, sau này có thể giúp Tống Triều Ca làm nhiều việc.”
Phượng Thanh so sánh sự khác biệt giữa bản thân và Tố Huyền theo mô tả của Tư Mệnh Thần Quân, không khỏi buồn bã: “Ta chỉ nghĩ đến việc mình sẽ đóng vai một nhân vật làm người ta thấy ghét chen vào giữa hai người họ là đã thấy buồn rồi.”
“Nói đến đây, ta phải nói vài câu với ngươi. Lúc nãy Tố Huyền ôm lấy cánh tay Tống Triều Ca, ngươi đang làm gì vậy?” Lan Trúc thẩm vấn.
Phượng Thanh ngơ ngác: “Ta làm gì? Ta không làm gì cả.”
Lan Trúc đau đầu: “Lúc đó chẳng phải ngươi nên thể hiện biểu cảm ghen tị sao? Người ngươi thích có tiếp xúc thân thể với người khác, sao ngươi lại như không có chuyện gì hết vậy?”