Lan Trúc cúi đầu suy nghĩ một lúc mới nói: “Ngưỡng mộ là cảm xúc khi tình cảm vừa chớm nở, nhìn thấy hắn thì ngươi sẽ thấy rất vui, không thấy thì sẽ rất nhớ, tình cảm dần dần sâu nặng mà chính mình cũng không nhận ra, chỉ cần hắn đứng trước mặt, ánh mắt ngươi tự nhiên sẽ bị hắn ta thu hút, những người khác trong mắt ngươi chỉ là phông nền mà thôi...”
Phượng Thanh chăm chú lắng nghe, thoáng thấy hình ảnh trước đây của mình qua lời hắn, cũng từng như vậy, mang theo trái tim đầy mật ngọt, ánh mắt long lanh nhìn một người, chỉ có điều...
Bỗng nhiên mắt nàng ướt đẫm.
“Ngươi bị làm sao vậy?” Lan Trúc thấy nàng đang khóc, dừng việc thuyết giáo lại, hỏi nàng một câu.
Trong mắt Phượng Thanh chợt lóe một chút hoảng loạn, rồi vội vàng giơ tay lau khóe mắt: “Ồ, không có gì, chỉ là cảm thấy những gì ngươi nói đều là diễn kịch bằng nội tâm, ta thấy hơi khó diễn nên buồn đến mức muốn khóc...”
Lan Trúc: “...Ngươi nhìn ta xem có giống thằng ngốc không?” Ngay cả người mù cũng có thể nhìn ra nàng đang nhớ lại chuyện đau lòng trước kia.
Phượng Thanh nắm lấy miệng hắn ta: “Im miệng, không được hỏi nữa!”
Trên đường trở về kinh thành, Phượng Thanh không còn tiếp tục bám lấy Tống Triều Ca nữa, cũng không chịu cùng hắn ngồi chung một xe ngựa. Theo quan điểm “khoảng cách tạo nên vẻ đẹp”, Phượng Thanh quy định bản thân mỗi ngày phải nhìn Tống Triều Ca “đầy tình cảm” ít nhất ba lần, sau đó môi hé nở nụ cười ngây ngô điển hình.
Hai động tác này tưởng chừng đơn giản, nhưng độ khó khi diễn xuất cũng không thấp, diễn quá nhạt có thể không phù hợp với mô tả kịch bản, diễn quá lố lại dễ gây cảm giác khó chịu, nên mỗi lần biểu diễn đều do Lan Trúc giám sát, thỉnh thoảng nhắc nhở nàng: “Mắt phải như đang phóng điện! Khi mỉm cười chỉ được mím môi không được lộ răng! Mắt không được chớp quá nhanh! Ê, Tống Triều Ca nhìn rồi, mau giả vờ e thẹn lẹ lẹ rồi quay đầu đi...”
“Bao giờ mới xong đây.” Phượng Thanh muốn phát điên.
Lan Trúc vui sướиɠ trên nỗi đau của Phượng Thanh, nói: “Diễn tốt tới khi ngươi chết là hết. Diễn không tốt thì kiếp sau tiếp tục diễn nữa.”
Khi họ cuối cùng cũng trở về kinh thành, đến trước phủ Thái tử, Lan Trúc đánh thức Phượng Thanh đang chợp mắt, nhỏ giọng nghiêm túc nói: “Cảnh trọng điểm đầu tiên đến rồi!”
Phượng Thanh lập tức tỉnh táo: “Người yêu trong tương lai của Tống Triều Ca xuất hiện rồi sao?”
Lan Trúc nghiêm túc gật đầu: “Đúng! Một lát nữa hai người sẽ diễn một cảnh đoàn tụ sau thời gian xa cách, ngươi đã biết phải làm gì rồi chứ?”