Chương 35

“Ta không nói chuyện đó.” Lan Trúc tức đến nỗi phải gãi cây cho đỡ tức, “Ta đã nói với ngươi, ngươi phải tránh xa Tống Triều Ca ra, không được để hắn thích ngươi, nữ chính mà Tư Mệnh Thần Quân định cho hắn vẫn đang chờ hắn ở kinh thành.”

“Ta không có quyến rũ hắn thích ta.” Phượng Thanh ngây thơ nói, “Ta chỉ mượn hắn để né sấm sét thôi.”

“Biết từ em gái trà xanh có nghĩa là gì không? Chính là chỉ ngươi đó.” Lan Trúc tức giận: “Trong số mệnh của ngươi, tình cảm ngươi dành cho Tống Triều Ca sẽ từ kính trọng chuyển thành ngưỡng mộ rồi thành yêu thích, nhưng lại yêu mà không được, chỉ có thể nhìn hắn và người khác yêu nhau. Sau đó, nhìn họ yêu thương thắm thiết, cãi nhau, chia tay, làm lành, lại cãi nhau, lại chia tay, rồi lại làm lành. Cuối cùng hai người vượt qua mọi ràng buộc trở thành phu thê, sống đến đầu bạc răng long. Còn ngươi thì mỗi ngày phải sống trong đau khổ, rồi hắc hóa biến thành một người phụ nữ ác độc, bị hắn ghét bỏ đủ điều, cuối cùng ôm hận mà chết...”

Em gái trà xanh (绿茶婊 – Trà xanh biểu) là 1 từ lóng của cộng đồng mạng Trung Quốc xuất hiện vào năm 2013. Thuật ngữ này nhằm để chỉ những cô gái luôn tỏ vẻ trong sáng ngây thơ nhưng thực chất lại thủ đoạn và đầy toan tính, thích đùa giỡn tình cảm và luôn hứng thú với người đã có chủ.

Phượng Thanh gật đầu: “Ta biết, nhưng tất cả chuyện đó chỉ xảy ra sau khi ta yêu hắn đúng không? Vậy điều kiện tiên quyết là ta phải yêu hắn, ta không đến gần hắn thì làm sao yêu nổi?”

“Ngươi bị ngu à, ngươi không thể giả vờ yêu hắn sao?” Lan Trúc trợn mắt, giọng điệu như đang nói chuyện với người không hiểu chuyện, “Ngươi đã xem số mệnh của mình rồi, chẳng lẽ ngươi không diễn theo kịch bản được à? Chỉ cần lừa được đám người trên trời đó là được, chuyện này còn cần ta phải dạy ngươi sao? Đúng là chỉ được cái lớn tuổi hơn ta chứ chả được tích sự gì hết.”

“Ngươi đúng là đệ đệ giỏi của ta mà!” Phượng Thanh bỗng nhiên hiểu ra, vui vẻ xoa đầu sói.

“Ai là đệ đệ của ngươi!” Lan Trúc bất mãn càu nhàu.

“Vậy giai đoạn hiện tại ta nên có tình cảm thế nào với hắn ta?” Phượng Thanh hỏi.

Lan Trúc tính thời gian: “Chắc là ngưỡng mộ.”

“Ồ?” Phượng Thanh nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, “Ngưỡng mộ thì biểu hiện thế nào?”

“Chuyện này còn phải hỏi ta sao?” Lan Trúc kinh ngạc nhìn nàng, “Mấy vạn tuổi rồi mà còn chờ ta dạy chuyện này sao?”

Phượng Thanh ngượng ngùng: “Ta đã lâu rồi không yêu ai, quên mất cảm giác đó rồi.”