Chương 34

Phượng Thanh chưa ngủ đủ, hơi khó chịu, chỉ vào Lan Trúc hỏi binh sĩ quanh đó: “Không ai quản lý con sói này sao?”

Lục Khiển quay đầu, bất đắc dĩ nói: “Ngoài ngươi ra, không ai dám đến gần nó.”

Phượng Thanh vỗ vào thành xe, nói với Lan Trúc: “Xuống đi, trèo cao vậy không sợ ngã à?”

“Được.” Lan Trúc nhảy xuống, đúng lúc đè lên đầu Phượng Thanh đang ló ra, bụng của nó úp lên mặt nàng, cứ thế ngồi trên cổ nàng bất động ngắm cảnh.

“Lan Trúc chết tiệt...” Phượng Thanh vùng vẫy dưới bụng nó.

Lúc này Tống Triều Ca cũng tỉnh giấc, nhưng không còn như trước hay rút kiếm chĩa vào Lan Trúc, mà rất bình tĩnh hỏi nàng: “Có cần giúp không?”

Phượng Thanh véo mông sói làm nó đau đến nỗi giật mình, nàng nhân cơ hội thoát khỏi Lan Trúc, nhanh chóng đứng dậy đá nó lăn xuống.

Sao gần đây thằng nhóc này hư quá vậy?

Giờ nghỉ trưa, Lan Trúc lại bò tới, chê thức ăn không ngon, hai mắt nhỏ láo liên cứ nhìn chằm chào vào miếng thịt bò khô trong tay Phượng Thanh.

Phượng Thanh không thèm nhìn, lấy một miếng bánh mì nướng nhét vào miệng nó.

Lan Trúc “phì” một tiếng nhổ ra một bên: “Giải phong ấn cho ta!”

“Đúng là lãng phí thức ăn mà.” Phượng Thanh giả vờ không hiểu, nhặt miếng bánh lên, thổi thổi, rồi xé nhỏ cho Lan Trúc ăn, “Có gan không ăn thử xem, để con sói này đói chết là ngươi có thể thoát ra được.”

Dù đây không phải thân thể của Lan Trúc, nhưng bây giờ hắn nhập vào thân sói, điều khiển thân thể của con sói, tất nhiên phải chịu hết mọi cảm giác của con sói.

Cảm giác đói bụng không dễ chịu chút nào, Lan Trúc ngượng ngùng một lúc, vẫn ăn ba miếng bánh mì nướng do Phượng Thanh đút cho.

Tống Triều Ca gọi Phượng Thanh tới bên cạnh hắn, Lan Trúc cắn áo nàng không cho đi: “Đã không còn sấm sét nữa, ngươi còn đi làm gì?”

“Không đánh nữa sao?” Phượng Thanh ngẩng đầu nhìn trời, mới nhận ra mình ngồi đây khá lâu, thật sự không bị sấm sét đánh nữa.

“Ngươi lại đây, ta có chuyện muốn nói.” Lan Trúc đứng lên đi về phía rừng.

Phượng Thanh định đi theo, thì Tống Triều Ca ở cách đó không xa hỏi: “Ngươi đi đâu?”

Phượng Thanh không tiện nói thật, bèn bịa chuyện chỉ vào Lan Trúc: “Ta dắt sói đi dạo.”

Tống Triều Ca “ồ”: “Đừng đi xa quá.”

“Biết rồi!”

Phượng Thanh và Lan Trúc đi quanh rìa rừng, Phượng Thanh mới ăn cơm trưa rất no nên lại thấy buồn ngủ, thúc giục hắn ta nói nhanh, để nàng về ngủ tiếp.

Lan Trúc nhìn nàng nói: “Ta vẫn là câu nói kia...”

“Không hiểu!” Phượng Thanh tưởng hắn ta lại nói chuyện giải phong ấn, hắn ta chưa kịp nói hết đã từ chối.