Phượng Thanh bị kéo đi, Lan Trúc lại vừa nhìn Lục Khiển vừa bắt đầu mài vuốt trên đất, Lục Khiển sợ hãi nhìn nó một cái rồi vội vã bỏ chạy.
Lan Trúc liếc nhìn Tống Triều Ca và Phượng Thanh đang dần đi xa, có chút chán nản, nằm xuống suy nghĩ về đời sói của mình. Sau một lát, Lan Trúc vẫy đuôi đứng dậy, lững thững đi về phía họ.
Phượng Thanh và Tống Triều Ca ngồi trên tấm thảm, tấm thảm kia được Tống Triều Ca phủ lên người Phượng Thanh, rồi nghe nàng kể về cuộc sống trước đây.
Lan Trúc rầm rì đi tới ngồi xuống bên cạnh Phượng Thanh.
Phượng Thanh thấy Lan Trúc đến, lấy tấm thảm trên người cho Tống Triều Ca phủ rồi ôm lấy Lan Trúc nói: “Có nó là ta đã thấy ấm áp rồi.”
Lan Trúc ngoan ngoãn để nàng ôm, khıêυ khí©h liếc Tống Triều Ca một cái.
Tống Triều Ca không hiểu ánh mắt của Lan Trúc, chỉ thấy con sói tuyết này thật kỳ lạ, nhưng cũng không nói ra, dù sao trước đó hắn cũng thấy Phượng Thanh có hơi kỳ lạ.
Hắn và Phượng Thanh ngồi rất gần, chỉ cần nghiêng người là chạm vào nhau, chỉ có điều giờ cả người Phượng Thanh đều dựa vào con sói tuyết to đùng đó, trong lòng hắn lại có chút không vui.
Đến khuya, Phượng Thanh đã dựa vào con sói tuyết ngủ say, con sói cũng có vẻ ngủ rất sâu, một người một sói, tiếng ngáy nhẹ và nặng khác nhau, khi ngủ đều rất tin tưởng nhau.
Tống Triều Ca nhìn gương mặt nghiêng một bên của Phượng Thanh ẩn trong bộ lông sói, nhìn hàng mi mảnh mai, sống mũi cao, miệng nhỏ xinh, bỗng dưng hắn cảm thấy nha đầu này cũng rất xinh đẹp.
Hắn nhẹ nhàng chỉnh lại tư thế của nàng, rồi đặt đầu nàng lên vai mình, mở tấm thảm phủ trên lưng ra và quấn nàng trong lòng.
Ừm, như vậy thì trong lòng thấy thoải mái hơn nhiều.
Tống Triều Ca ngáp một cái, nghiêng đầu, cũng nhắm mắt lại.
Do tư thế ngủ không đúng, sáng hôm sau đầu của Phượng Thanh vẫn luôn nghiêng sang một bên, vai của Tống Triều Ca cũng đau đến nỗi không nhấc tay được. Chỉ có Lan Trúc là ngủ ngon nhất, chỉ khi mở mắt thấy Phượng Thanh tựa vào vai Tống Triều Ca, tâm trạng lại thấy không vui liền dùng đầu hất ngã họ.
Sáng sớm, các tướng sĩ đã thu dọn hành lý, chuẩn bị lên đường về kinh.
Tống Triều Ca xoa vai kiểm tra một lần, không phát hiện vấn đề gì, liền tuyên bố xuất phát, rồi gọi Phượng Thanh cùng hắn lên xe ngủ bù, hai người ngủ say trong tiếng bánh xe lăn đều đều.
Buổi trưa, Phượng Thanh bị tiếng “cọt kẹt” đánh thức, nàng kéo màn xe lên, nhìn theo tiếng động thì thấy Lan Trúc đang gặm gỗ trên nóc xe.