Tống Triều Ca dặn nàng cẩn thận rồi đi trước.
Phượng Thanh cúi xuống, vẻ dịu dàng lúc nãy đã hoàn toàn biến mất, tay đang nhéo lỗ tai Lan Trúc cũng chuyển sang vỗ đầu hắn một cái, hỏi: “Ngươi đυ.ng ta làm gì?”
“Ngươi còn mặt mũi nói à?” Lan Trúc lắc đầu, né tránh tay nàng, tức giận nói: “Sao lúc nãy ngươi cười với hắn ngọt thế?”
“Người ta chủ động giúp ta tránh sấm sét, ta cười với hắn có sao đâu?” Phượng Thanh bĩu môi.
Lan Trúc nhe răng với nàng.
Phượng Thanh gõ nhẹ lên răng hắn: “Ừ, đánh răng sạch bóng đấy, không tệ.”
Lan Trúc há miệng cắn trọn bàn tay nàng, bốn chiếc răng nanh cắm trên cổ tay nàng, từ từ cắn xuống.
Phượng Thanh không để ý, cũng không rút tay: “Ngươi không cắn ta đâu.”
Nàng rất tin tưởng hắn ta, hiểu rõ tuy Lan Trúc có hơi nổi loạn, hơi độc miệng một chút, nhưng tuyệt đối sẽ không hại nàng.
Quả nhiên, cuối cùng Lan Trúc cũng buông ra, chỉ để lại vài dấu răng trên tay nàng.
“Ngoan lắm.” Phượng Thanh vuốt ve khuôn mặt của hắn ta, rồi đứng dậy đi tìm Tống Triều Ca.
Thật kỳ lạ, khi ở bên Tống Triều Ca, mọi chuyện đều yên ổn, chỉ cần nàng rời hắn hơn ba mét, trời sẽ giáng sấm sét xuống đánh nàng, khiến Phượng Thanh phải nhanh chân chạy tới bên cạnh hắn.
Cứ như vậy trốn tránh suốt buổi sáng, đến buổi tối Phượng Thanh lo lắng không biết đêm nay phải trốn như thế nào đây. Tống Triều Ca im re không dám chủ động nhắc tới việc rủ nàng ngủ chung với hắn. Lan Trúc thì ngồi bên cạnh đang chuẩn bị nổi điên cào ai đó.
Bỗng Tống Triều Ca nghĩ ra một cách: “Hay là tối nay Phượng Thanh ngắm sao cùng ta nhé.”
Lục Khiển hiểu ý, liền vào doanh trại lấy hai tấm thảm, chọn chỗ cho họ: “Điện hạ, ta thấy quả đồi nhỏ bên kia là chỗ ngắm sao tốt nhất đấy.”
Lan Trúc bắt đầu tới gần Lục Khiển, chuẩn bị nhắm vào eo Lục Khiển.
Nhưng khi Lan Trúc vừa chuẩn bị tư thế, bầu trời đột nhiên có vài đám mây đen tụ lại, che khuất hết các vì sao, chỉ thỉnh thoảng len lỏi vài tia sáng.
Tống Triều Ca nhìn bầu trời tối đen, hơi ngạc nhiên.
Lục Khiển phản ứng rất nhanh: “Không có sao cũng có thể ngắm cảnh đêm, tối nay trời tối đen thui, không ngắm thì phí...”
Phượng Thanh cười ngượng ngùng lại không mất phép lịch sự: “Thôi vậy, chúng ta về ngủ đi. Hôm nay điện hạ cũng mệt rồi, về nghỉ sớm đi.”
Nàng đẩy Tống Triều Ca đi ngủ, không ngờ hắn lại lấy tấm thảm từ chỗ Lục Khiển, nắm tay nàng đi về phía đồi nhỏ: “Vậy ta đi ngắm cảnh đêm, Phượng Thanh kể chuyện cho ta nghe.”