“Vậy à.” Phượng Thanh tiếc nuối nói.
Tống Triều Ca cười tươi nhìn nàng: “Sao vậy? Tối hôm đó nàng ra tay rất hăng, có phải lại thấy ngứa tay rồi không?”
“Không phải vậy,” Phượng Thanh cười gượng hai tiếng, “Chiến tranh chẳng tốt chút nào, ta ước gì không cần đánh giặc.”
Phượng Thanh không ngờ câu nói vu vơ của mình lại trở thành sự thật, mười ngày sau, địch quốc sai sứ giả mang theo đặc sản đến cầu hòa.
“Bệ hạ của chúng ta nói ngài ấy nhất thời hồ đồ, mới nghe theo lời can gián của thừa tướng mà tấn công quý quốc. Bây giờ bệ hạ đã biết quyết định này là sai lầm, cũng đã bãi chức thừa tướng. Xin dâng ba củ nhân sâm, năm cây tuyết linh chi, mười chiếc lộc nhung, mong hai nước có thể ngừng chiến...”
Phượng Thanh nghe được lời này từ bên ngoài doanh trại, lòng lạnh đi một nửa, nhìn sang Lan Trúc đang đứng bên cạnh: “Làm sao bây giờ, họ không muốn đánh nữa sao?”
Lan Trúc bảo nàng bình tĩnh: “Tống Triều Ca vẫn chưa đồng ý.”
Vừa dứt lời, bên trong vang lên tiếng Tống Triều Ca: “Hai nước giao tranh, người chịu khổ vẫn là bá tánh trong thiên hạ. Nếu bệ hạ của quý quốc có thể suy nghĩ cẩn thận vấn đề này, đương nhiên là chuyện tốt. Hôm nay ký kết hòa ước, mong quý quốc đừng nuốt lời.”
“Tất nhiên là không, xin điện hạ hãy yên tâm.”
Phượng Thanh ngừng nghe trộm, buồn bã nhìn lên trời: “Lan Trúc à, ngươi nói thử xem, nếu đời này ta làm rối số mệnh của Tống Triều Ca, thiên đế có bắt ta hạ phàm lịch kiếp thêm lần nữa không?”
“Ngươi có biết có câu “cắt đứt rủi ro kịp thời” không? Ý là đã phạm phải sai lầm thì phải kịp thời cắt đứt để tránh tình trạng hậu quả lan rộng hơn. Tình hình bây giờ đã như vậy, sau này ngươi phải cẩn thận hơn, đừng tùy tiện hành động, không thì ta lại phải cùng ngươi xuống trần gian thêm lần nữa...” Lan Trúc đang nói, bỗng cảm thấy hình như mình vừa nói thừa một câu không nên nói.
Phượng Thanh cũng nghe thấy câu này: “Không phải ngươi nói mình xuống đây để truyền lời cho Tư Mệnh Thần Quân sao? Chẳng lẽ ngươi cố tình hạ phạm lịch kiếp chung với ta à?”
Lan Trúc ngượng ngùng quay người: “Ngươi nghe nhầm rồi, ta không có ý đó.”
Phượng Thanh cúi xuống, dùng vai đυ.ng hắn một cái: “Ngươi đang ngại hả? Đừng nói là ngươi thích ta đấy nhé?”
Lan Trúc suýt nhảy dựng lên, bốn móng vuốt liên tục đạp xuống đất: “Sao ta có thể thích ngươi được chứ, ngươi có chỗ nào đáng giá để ta thích hả?”
“Sao lại cáu dữ vậy?” Phượng Thanh xoa đầu hắn ta, “Không thích thì không thích thôi, sau này nhớ hiếu thảo với ta là được, dù sao lúc trước cũng là ta dùng máu nuôi dưỡng ngươi đó.”