Hôm đó, con gái lớn nói ra bờ sông giặt quần áo cho tiểu muội, nhưng đợi đến tối mịt vẫn chưa thấy về. Liễu thị sốt ruột, quên cả đóng cửa đã chạy đi tìm con. Dân làng giúp tìm đến nửa đêm cũng không thấy người đâu. Có người vỗ đùi nói, ban ngày trong làng có mấy người lạ mặt, không lẽ là bọn buôn người? Chẳng lẽ họ đã bắt người đi rồi?
Liễu thị nghe vậy thì sợ đến mềm nhũn cả người, chợt nhớ ra con gái út vẫn còn ở nhà, bà hoàn hồn vội chạy về. Còn chưa tới nơi đã thấy một tia sét nhỏ, giáng thẳng xuống nóc nhà mình, ngói vỡ bay tứ tung.
Mọi người kinh hãi, đứng trước cửa không dám vào. Một lúc lâu sau, họ mới thấy một bóng người nhỏ bé lảo đảo bước ra từ trong nhà, tóc tai dựng đứng, khuôn mặt nhỏ bị hun đen thui lại mang vẻ bình tĩnh thản nhiên không hợp với lứa tuổi. Đôi mắt đen láy đảo một vòng qua mặt mọi người, cuối cùng dừng lại trên người Liễu thị, rồi cất tiếng gọi mềm mại: "Mẹ."
Liễu thị ngẩn người, còn dân làng thì bùng nổ: Trời đất ơi! Tuổi còn nhỏ thế này đã gây ra nghiệp chướng gì mà bị trời phạt thế này?
Phượng Thanh bị tia sét kia đánh cho mất hết sức lực, cố chống đôi chân ngắn cũn cỡn mập mạp đi đến chậu rửa mặt, định bụng rửa mặt một chút, nhưng sức lực của nàng đã cạn kiệt, nàng ôm lấy cái chậu rồi cắm đầu ngất đi.
Liễu thị vội chạy tới nhấc Phượng Thanh lên, ôm vào lòng mà không biết phải làm sao: Con gái lớn không rõ tung tích, con gái út lại gặp chuyện kỳ quái thế này, bảo một người phụ nữ yếu đuối như bà phải sống sao đây?
Dân làng cũng nhìn nhau, có người đề nghị hay là mời một pháp sư đến xem cho đứa bé, xem có phải đã chọc phải thứ gì không sạch sẽ không. Vài người nhiệt tình hơn thì xúm vào sửa lại cái lỗ thủng trên mái nhà do sét đánh.
Mọi người ra về, Liễu thị ôm Phượng Thanh khóc. Những giọt nước mắt lớn rơi trên mặt Phượng Thanh, lạnh buốt, chẳng mấy chốc đã làm nàng tỉnh lại.
Nàng nhìn vẻ mặt của Liễu thị, cúi đầu suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Mẹ, có phải đại tỷ đi lạc rồi không?"
Liễu thị đang khóc nức nở, nghe nàng nói vậy cũng không nghĩ nhiều, lập tức gật đầu: "Đại tỷ của con, e là bị bọn buôn người bắt đi rồi."
"Không sao đâu mẹ, đại tỷ là người có phúc, tỷ ấy sẽ không gặp khó khăn đâu ạ." Phượng Thanh nói chắc như đinh đóng cột.
Mắt Liễu thị lóe lên một tia hy vọng, nhưng rồi lại nhanh chóng ảm đạm, bà khóc nấc lên: "Làm gì có chuyện tốt đẹp như con nói? Rơi vào tay bọn buôn người thì còn có thể tốt được sao?"