“Hậu quả nghiêm trọng lắm sao?” Phượng Thanh sắp khóc rồi.
“Dù sao sau này ngươi về thiên giới sẽ khó sống lắm!” Lan Trúc đe dọa.
“Có khó sống hơn những ngày tháng đó không?” Phượng Thanh đột nhiên ngẩng đầu nhìn hắn ta: “Có khó sống hơn những ngày tháng sau khi ta bị người ta bẻ gãy cánh không?”
Lan Trúc đột nhiên câm nín.
Trước đây Phượng Thanh từng phạm phải một sai lầm lớn ở Thiên giới, rốt cuộc là sai lầm gì thì người ngoài không ai biết, nàng cũng chưa từng nhắc đến với ai. Chỉ là một ngày nọ, nàng trở về với thân thể đầy thương tích, trên lưng bị xé toạc hai vết thương lớn, máu chảy ròng ròng.
Nàng gắng gượng trở về nhà, nhưng không có sức bước vào trong, đành tựa vào cây trúc trong sân nghỉ ngơi chút.
Đó chính là lúc Lan Trúc hút máu nàng để thành tiên.
Mặc dù ngoài miệng Lan Trúc không phục nàng, nhưng lại là người duy nhất chăm sóc nàng khi nàng bị thương. Chỉ là Phượng Thanh chưa từng nói cho hắn ta biết ai đã làm nàng bị thương, chỉ nói rằng đó là do mình làm sai nên phải gánh chịu hậu quả.
Lan Trúc từng là cây trúc trong viện của nàng, đã từng thấy dáng vẻ lúc trước của nàng, biết trước kia nàng đã từng là một thần tiên vui vẻ, có lòng cầu tiến. Nhưng sau khi bị thương, tính tình của nàng hoàn toàn thay đổi, không còn cầu mong gì nữa, sống bữa nào hay bữa đó, trở thành thần tiên lười biếng nhất Thiên giới, không ai sánh bằng.
“Có lẽ mọi chuyện cũng không nghiêm trọng như ta nghĩ,” Giọng Lan Trúc dịu dàng hơn nhiều, mang theo vài phần an ủi, “Số mệnh của Tống Triều Ca nói rằng, hắn sẽ nổi tiếng sau trận chiến thứ hai với nước láng giềng, tối qua chỉ là trận đầu tiên, chỉ cần quân địch còn đến đánh trận thứ hai, Tống Triều Ca vẫn còn cơ hội...”
“Nói cũng đúng!” Mặt Phượng Thanh sáng lên vài phần, “Lần thứ hai ta nhất định sẽ không xen vào nữa!”
Lan Trúc giơ móng vuốt lên xoa đầu nàng: “Biết là tốt rồi.”
Vậy là trong vài ngày tiếp theo, Phượng Thanh vô cùng mong đợi quân địch kéo quân đến, nhưng chờ mãi mà vẫn không thấy dấu hiệu hai quân giao chiến.
Phượng Thanh hỏi Tống Triều Ca: “Khi nào địch quốc lại đánh nữa vậy? Chúng ta không thể chủ động tấn công sao?”
Tống Triều Ca chỉ vào bản đồ trả lời: “Ranh giới giữa hai nước tiến sâu vào địch quốc, địa hình dễ phòng thủ khó tấn công. Nếu ta tiến công thẳng vào đó, sợ rằng sẽ mất nhiều hơn được. Nên trừ phi bất đắc dĩ, tốt nhất không nên chủ động tấn công.”