Chương 28

Trước đây khi gặp Phượng Thanh trong núi, hắn cũng từng nghi ngờ thân phận của nàng, suy đoán có phải nàng cố tình tiếp cận mình vì mục đích gì không. Sau khi hắn bị ám sát, Phượng Thanh bị sét đánh ngất đi, hắn cũng từng vào thôn hỏi thăm về nàng, kết quả điều tra cũng giống như Lục Khiển lần này, chỉ là thân thế bi thảm của nàng còn nghiêm trọng hơn hắn tưởng.

“Nếu nói như vậy, nha đầu đó thật sự không có ý đồ gì.” Tống Triều Ca thở dài, “Chỉ là thể chất khác người đúng là quá nổi bật, nàng lại chẳng thèm để tâm không muốn giấu diếm chuyện này, thật khiến người ta lo lắng...”

Lục Khiển vốn đang gật đầu đồng tình, nhạy bén bắt được ý tứ mập mờ trong câu cuối, cười đầy hàm ý: “Điện hạ, thì ra là ngài rất để tâm đến nàng nha?”

Ánh mắt Tống Triều Ca thoáng hoảng hốt, thần sắc lập tức nghiêm túc, liếc hắn ta: “Nói nhiều!” Rồi cố ý đổi chủ đề: “Công tác dọn dẹp chiến trường thế nào? Bên ta thương vong bao nhiêu?”

Lục Khiển cũng nhanh chóng nghiêm túc, báo cáo: “Điện hạ, binh sĩ bị thương nhiều, may mắn thương vong chưa đến hai phần mười. May là hôm qua Phượng Thanh ra tay, không thì thương vong chắc chắn sẽ nhiều hơn...”

Nhớ đến võ công của Phượng Thanh hôm qua, Tống Triều Ca cũng thấy may mắn: “Đêm qua thật nguy hiểm, may là nàng nhắc nhở không cho binh sĩ ngủ sớm, không thì quân ta chắc chắn sẽ bị địch đánh bất ngờ. Nhắc tới chuyện này, ta cảm thấy có lẽ nàng có khả năng tiên tri. Nàng từng nhắc ta trong rừng có sói, còn lấy cớ kiểm tra lều trại không cho binh sĩ ngủ sớm, dường như nàng biết trước những chuyện sắp xảy ra.”

Lục Khiển nghe vậy thì mừng rỡ: “Nha đầu này đúng là bảo vật, điện hạ, chúng ta vừa nhặt được bảo vật rồi!”

“Tóm lại ngài nên cử vài người âm thầm bảo vệ nàng.”

Còn bên Phượng Thanh và Lan Trúc lại là cảnh tượng khác, Lan Trúc ngồi trên đất, ánh mắt nghiêm túc, Phượng Thanh quỳ trước mặt hắn ta, đầu cúi xuống, dáng vẻ mệt mỏi.

“Ngươi tiêu đời rồi Phượng Thanh!” Giọng Lan Trúc rất nặng nề.

“Ta biết...” Giọng Phượng Thanh yếu ớt, không hề tự tin chút nào.

“Tối qua ít nhất bên phe của Tống Triều Ca sẽ thương vong hơn một nửa, kết quả ngươi lại nhảy vào phá đám. Hiện tại rõ ràng số lượng thương vong không đủ, ngươi đã thay đổi số mệnh của hắn.” Lan Trúc hơi tức giận.

“Ta không cố ý.” Biểu cảm tuyệt vọng.

“Ngươi sửa số mệnh của mình thì cũng thôi đi, đã vậy ngươi còn làm chậm trễ việc độ kiếp của Tống Triều Ca, tội lỗi lớn lắm ta nói cho mà biết.” Lan Trúc muốn chọc móng vuốt lên trán nàng.