Phượng Thanh nhíu mày, không biết giải thích thế nào, liền quay người bỏ đi, muốn tìm chỗ suy nghĩ cách giải thích.
Tống Triều Ca kéo nàng lại, vẻ mặt hơi căng thẳng: “Ngươi đi đâu? Ta chỉ hỏi một câu, sao ngươi lại giận?”
Ai giận? “Ta không giận.”
“Điện hạ, con gái nói không giận thì tức là đang giận đấy.” Lục Khiển bên cạnh bày kế.
Phượng Thanh liếc hắn ta một cái, Lục Khiển lập tức chỉ nàng nói: “Ngài xem, tiểu nha đầu giận thật rồi!”
Mà Tống Triều Ca rõ ràng cũng tin lời Lục Khiển, nắm cổ tay Phượng Thanh không buông: “Được rồi, được rồi, ngươi không muốn nói thì ta không hỏi nữa.”
Thế là không hỏi nữa à? Dễ dàng vậy sao?
“Hôm nay thật nguy hiểm, chắc ngươi cũng mệt rồi, mau về nghỉ đi.” Nói xong Tống Triều Ca còn đích thân đưa nàng về doanh trại.
Trước khi vào, Phượng Thanh vì muốn để hắn yên tâm, nhìn thẳng vào mắt hắn, chân thành và kiên định nói: “Tống Triều Ca, ta sẽ không hại ngài, mãi mãi sẽ không.”
Ánh mắt Tống Triều Ca nhìn nàng mềm mại hơn nhiều, hắn đưa tay nhẹ nhàng phủi lớp tuyết trên tóc nàng, cổ họng động đậy: “Ừ, ta biết rồi.”
Phượng Thanh không biết nói gì, cũng không quan tâm hắn có tin thật hay không, quay đầu chui vào doanh trại, đối diện một đôi mắt xanh lục.
Đúng rồi, Lan Trúc vẫn ở đây, hắn ta đang nằm trên giường nhìn nàng.
Lúc này Phượng Thanh cũng thấy mệt, không thèm quan tâm hắn ta, tự đá giày, nằm lên giường, đầu tựa lên bụng Lan Trúc, thở dài sung sướиɠ: “Mềm mại, ấm áp, thật là dễ chịu.”
“Ngươi tránh ra đi!” Lan Trúc lạnh lùng nói.
“Đừng nói chuyện!” Phượng Thanh nhắm mắt đánh nhẹ một cái: “Ta đang suy nghĩ.”
Trước khi vào nàng đã nhìn qua chiến trường, thấy thương vong bên Tống Triều Ca không nhiều. Nhưng Tư Mệnh Thần Quân rõ ràng muốn binh lính của Tống Triều Ca chết hoặc bị thương nặng trong trận chiến này, nhờ đó mới có thể dựa vào dũng khí và mưu lược xuất chúng để chuyển bại thành thắng trong trận chiến tiếp theo, làm chấn động triều đình, thu phục lòng quân, từ đó củng cố vị trí Thái tử, thuận lợi kế thừa hoàng vị.
Giờ bị nàng xen vào, chẳng phải làm chậm trễ việc thể hiện tài năng của Tống Triều Ca sao?
Không biết có ảnh hưởng đến con đường tương lai của hắn không?
Phượng Thanh thở dài: Sao lại không kiềm chế được tay mình chứ?
“Vô liêm sỉ!” Lan Trúc đột nhiên lật người, đầu Phượng Thanh đập mạnh lên giường, nàng không vui mở mắt, nhìn thấy gương mặt sói phóng đại trước mắt.
Lan Trúc dùng hai chân sói đè lên cánh tay Phượng Thanh, mũi sói dí sát vào mặt nàng: “Những lời Tư Mệnh Thần Quân bảo ta nói với ngươi, dường như ngươi chẳng nghe lọt câu nào.”