“Tống Triều Ca, ta muốn ôm một cái!”
Giữa trận giao chiến hai quân, dưới ánh nhìn của nhiều người, Phượng Thanh đột ngột lao tới ôm Tống Triều Ca, Tống Triều Ca theo bản năng đón lấy nàng, hai người cứ thế ôm chặt nhau, khiến Lục Khiển suýt chút nữa chém nhầm đồng đội.
Cũng vào lúc này, một tia sét đánh trúng ngay chỗ cách vị trí Phượng Thanh đang đứng chưa đầy nửa tấc. Phượng Thanh an toàn vô sự, không hề có cảm giác gì.
Phượng Thanh ngẩng đầu từ cổ Tống Triều Ca, nhìn hắn đầy phấn khích: Cuối cùng nàng cũng tìm được cách tránh bị sét đánh!
Tống Triều Ca ngơ ngác: “Phượng Thanh, ngươi bị làm sao vậy?”
Phượng Thanh ôm mặt hắn, vui vẻ nói: “Ngài xem, ta ôm ngài thì sấm sét không thể đánh trúng ta!”
Tống Triều Ca cũng nhận ra: “Hình như đúng là vậy.”
Phượng Thanh vui mừng ôm chặt và dụi đầu vào người hắn, khi nàng ngẩng đầu lên thì gương mặt tuấn tú của Tống Triều Ca đã ửng hồng. “Phượng Thanh ngươi...”
Hắn chưa kịp nói hết câu, Phượng Thanh đã rút lui, vỗ vai hắn: “Ngài yên tâm đi, nếu ngài đã là cột thu lôi của ta thì ta tuyệt đối không để ai làm hại ngài!”
“Ngươi định làm gì?”
Phượng Thanh cười với hắn, rồi giật lấy thanh kiếm trong tay, lao vào đám hỗn chiến.
“Nguy hiểm lắm, ngươi mau quay lại!” Tống Triều Ca gọi nàng từ phía sau.
Trong lòng Phượng Thanh đang rất vui vẻ, không nghe thấy hắn gọi nàng, mà chỉ cắm đầu xông thẳng vào đám quân địch, vung kiếm, kiếm khí kèm theo pháp lực của nàng khiến quân địch ngã rạp một mảng lớn. Nhưng Phượng Thanh không ham chiến, đánh một lát lại chạy về bên Tống Triều Ca ôm hắn một cái.
Tống Triều Ca rất hợp tác, mỗi lần thấy nàng chạy về phía mình, hắn đều mở rộng vòng tay đón chờ. Những tia sét định đánh xuống cũng mất phương hướng không biết đánh vào đâu, cứ thế đánh bậy đánh bạ, khiến quân địch ngày càng sợ hãi.
“Trời xuất hiện dị tượng, không nên đánh lâu, rút lui!” Tướng quân địch quốc ra lệnh, quân địch tháo chạy tán loạn. Những con sói tuyết cũng đã bỏ chạy tán loạn khi Phượng Thanh đánh ngất người thổi sáo hồ lô.
Phượng Thanh cầm kiếm trở về nhận công: “Ngạc nhiên chưa? Bất ngờ chưa? Ta có giỏi không nè?”
Sau khi Tống Triều Ca trải qua kinh ngạc, ánh mắt hắn nhìn nàng có chút hoài nghi: “Rốt cuộc ngươi là ai?”
Phượng Thanh chợt thấy căng thẳng, có chút hối hận: Vừa rồi hưng phấn quá không kiềm chế được, chơi lố rồi.
Lục Khiển cũng đến hỏi: “Ta vừa thấy ngươi cầm kiếm quét một cái, quân địch ngã rạp đầy đất, võ công của ngươi giỏi như vậy, ngươi học được từ ai?”