Chắc lại sắp bị sét đánh rồi!
Phượng Thanh đang nghĩ tìm người chia sẻ bớt sấm sét cho nàng đỡ chịu tội, không ngờ Tống Triều Ca không biết từ đâu xuất hiện, kéo nàng trốn về doanh trại.
“Đao kiếm vô tình, ngươi đừng ra ngoài!” Nói rồi đẩy nàng vào trong doanh trại.
Trong lúc hai người xô đẩy, tia sét đó lại chần chờ không đánh xuống, Phượng Thanh cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ bị sét đánh, nhưng chờ một hồi tia sét đó lại đánh xuống... bên chân Phượng Thanh.
Hửm? Lại không trúng?
Phượng Thanh ngẩng đầu nhìn trời, rồi nhìn Tống Triều Ca trước mặt, trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ táo bạo: Chẳng lẽ vì nể mặt Tống Triều Ca nên lần này cố ý đánh lệch?
Dù sao Tống Triều Ca là chắt trai của Thiên Đế, nếu sơ ý làm tổn thương hắn thì ai cũng không chịu nổi.
Vì vậy, ánh mắt Phượng Thanh nhìn Tống Triều Ca lập tức thay đổi, nàng quyết định kiểm chứng suy đoán của mình.
Lúc này hai quân đang giao chiến khốc liệt, Tống Triều Ca bất chấp sự phản kháng của nàng, một tay đẩy nàng vào doanh trại. Lan Trúc cũng không bị kiểm soát lại lao tới, bị Phượng Thanh không khách khí đập cho một gậy.
Lan Trúc bị đánh ngã lăn ra đất không thể đứng lên, tức giận nói: “Ngươi đánh chết ta đi cho rồi.”
Phượng Thanh nhướn ngươi: “Đánh chết ngươi để ngươi thăng thiên về trời luôn à? Cưng mơ đẹp quá đấy!”
Sau đó nàng đưa đầu ra, nhìn về phía chủ nhân thổi sáo hồ lô trong quân địch - người đó chắc chắn biết kỹ thuật điều khiển sói.
Lúc này tuyết rơi ngày càng dày, chiến sĩ trên chiến trường bị tuyết che khuất tầm mắt, càng thấy sốt ruột, vung đao kiếm chém loạn xạ, mặt đất đã nhuộm đỏ một mảng lớn.
Phượng Thanh mất khá nhiều thời gian mới tìm được vị trí người thổi sáo hồ lô đó.
Người đó ẩn náu trong một chiếc xe ngựa phía sau quân địch, tiếng sáo phát ra từ đó.
Phượng Thanh nhắm mắt niệm chú dịch chuyển tức thời, mở mắt đã vào trong xe ngựa.
Quả nhiên có một thanh niên cầm sáo hồ lô thổi rất hăng say.
Người đó thấy Phượng Thanh đột ngột xuất hiện trong xe ngựa, không khỏi giật mình: “Ngươi là ai? Sao lên được đây? Cứu mạng!”
“La cái gì mà la, la cái đầu ngươi!” Phượng Thanh giật lấy sáo hồ lô của hắn, dốc hết sức đập vào đầu hắn.
Sáo hồ lô vỡ nát, người đó cũng ngất đi.
“Trông cũng khá đẹp.” Phượng Thanh véo má hắn, sau đó không ở lại lâu, vội vàng dịch chuyển về đường cũ.
Khi trở về doanh trại, nàng ngay lập tức khóa chặt hình bóng của Tống Triều Ca, dứt khoát mở rộng vòng tay chạy về phía hắn.