“Chuyện đó không quan trọng, vì thấy ngươi cứ nhìn chằm chằm con sói này nên ta cũng chỉ đành tạm thời mượn thân thể nó.” Lan Trúc liếc nàng, tiếp tục nói: “Ta đến đây không có chuyện gì lớn, chỉ là Tư Mệnh Thần Quân nhờ ta nhắn lại với ngươi: Gần đây giữa ngươi và Tống Triều Ca có chút không ổn. Tư Mệnh nói, là ngươi phải yêu hắn, không phải hắn yêu ngươi, ngươi đừng thu hút sự chú ý của hắn nữa, chỉ cần âm thầm thích hắn là được.”
“Sao ta phải sống uất ức như vậy chứ?” Phượng Thanh khó chịu nói.
“Dù sao ngươi cũng không thể có hạnh phúc, vì kiếp này ngươi sẽ trải qua nhiều thử thách, bị đánh, bị mắng, bị hiểu lầm, bị lừa, bị hãm hại, ngươi sẽ sống khổ hơn ai hết, như vậy mới có thể lịch kiếp thành công.”
Phượng Thanh ôm chặt ngực: “Ta không phục...”
“Số mệnh đã được định sẵn như vậy, ngươi cứ diễn theo là được. Được rồi, ta đã nói xong, cũng nên đi rồi. Là bạn bè, ta chân thành chúc ngươi chết sớm, sớm ngày được siêu sinh.” Lan Trúc nhe miệng cười, chuẩn bị rời khỏi cái vỏ bọc này.
“Muốn đi à?” Phượng Thanh nhanh như chớp, khi hắn ta xuất hồn, “bịch” một cái niệm chú phong ấn hắn ta lên đầu Sói tuyết: “Ta nhất định không để ngươi đi!”
Ai kêu ngươi dám châm chọc mỉa mai ngay trước mặt ta! Ai kêu ngươi dám hả hê khi thấy ta gặp xui xẻo!
Lan Trúc bị phong ấn vào thân thể Sói tuyết, không thể thoát ra, lập tức kêu lên một tiếng: “Ngươi mau giải phong ấn cho ta!”
“Không giải!” Phượng Thanh cười tủm tỉm nhìn hắn, trêu chọc: “Ta không giải phong ấn đấy, ngươi có giỏi thì cắn ta đi?”
Đôi mắt Lan Trúc nhìn nàng chằm chằm, vươn cổ cúi đầu làm bộ muốn tấn công Phượng Thanh. Ban đầu Phượng Thanh nghĩ hắn chỉ giả vờ làm bộ, không ngờ hắn ta liền đá chân sau, thật sự gầm gừ lao tới.
Phượng Thanh cầm gậy đánh thẳng vào đầu nó: “Đồ sói ngu, ngươi thật sự dám cắn ta à?”
Lan Trúc lắc đầu, run rẩy đứng lên, nhe răng nhếch miệng vẫn muốn tấn công nàng, nhưng lời nói ra lại hoàn toàn khác với biểu cảm trên mặt nó: “Ta cũng không muốn cắn ngươi, nhưng không hiểu sao tự nhiên ta không kiểm soát được bản thân?”
Nói xong lại lao tới, Phượng Thanh dễ dàng tránh né, tai lại nghe thấy tiếng sáo hồ lô bên ngoài lúc cao lúc thấp, nhìn Lan Trúc trước mặt bị nàng đập u đầu mà vẫn mài móng, mắt lim dim lại muốn tấn công rồi bị Phượng Thanh đá bay ra ba mét.
“Ta biết rồi, có người đang điều khiển bầy sói. Sói ngu, ngươi đợi đó, ta đi tìm người đó ra.” Phượng Thanh quay người chạy ra ngoài doanh trại, bỗng nhận ra trên trời có dấu hiệu sấm sét, vỗ trán nhớ lại vừa rồi nàng mới dùng pháp lực phong ấn lên người Lan Trúc.