Tống Triều Ca: “...”
Lục Khiển: “...”
Vì sói đầu đàn bị Phượng Thanh đánh ngất, bầy sói mất chủ, không lâu sau đều bỏ chạy.
Bọn lính vừa thở phào, bỗng có lính canh mặt đầy hoảng hốt chạy đến báo: “Điện hạ, quân địch đã đánh tới!”
Lúc nãy sói tuyết chỉ là món khai vị, trận chiến thực sự mới bắt đầu.
Phượng Thanh vừa kéo chân sói đầu đàn ra một bên, bên kia quân địch đã tiến công. Đáng sợ hơn là, bầy sói vừa rồi chạy trốn, giờ lại theo quân địch quay đầu chạy lại đây.
Một tiếng sáo hồ lô kỳ lạ vang lên, bầy sói tuyết thở hổn hển xông tới, lao đi như không sợ chết.
Binh lính của Tống Triều Ca nhanh chóng bố trận, mặt mũi ai nấy đều lạnh lùng nghiêm túc, ai cũng biết trận chiến kế tiếp sẽ là một trận ác chiến.
Đây là việc Tống Triều Ca nhất định phải trải qua, Phượng Thanh không tiện can thiệp, nên kéo sói đầu đàn về lều mình, suy nghĩ nên bắt đầu lột da từ chỗ nào mới tốt.
Tiếng chém gϊếŧ vang dội bên ngoài lều, Phượng Thanh đang ở bên trong lều rút một con dao găm từ trong ủng ra, định rạch một đường lên bụng sói đầu đàn.
Ai ngờ dao vừa đâm vào lông da sói, thì lại nghe được tiếng la đau: “Ai da đau quá!” Ngay sau đó con quái vật lông trắng to xác đang nằm trên đất đột nhiên lật người đứng lên.
Phượng Thanh giật mình nhảy dựng: “Ai đang nói chuyện?”
Sói tuyết che chỗ bị Phượng Thanh đâm, nói: “Con nha đầu chết tiệt, ngươi ra tay tàn nhẫn quá!”
Phượng Thanh cầm “gậy đánh chó” giơ lên trước mặt nó: “Sao mi biết nói chuyện?”
Sói tuyết bước tới một bước: “Cái giọng ta như vậy mà ngươi còn không nhận ra sao? Ta là Lan Trúc đây nè.”
“Lan Trúc?” Phượng Thanh dừng tay, nghe giọng đúng là của Lan Trúc thật, không khỏi nghi hoặc: “Ngươi là Lan Trúc thật à?”
Lan Trúc là bạn thân của nàng ở tiên giới, bản thể là một bụi trúc trong sân nàng trồng. Có một lần nàng bị thương nặng, tựa vào trúc nghỉ ngơi, máu chảy ra tưới lên bụi trúc, cây trúc đó hấp thụ hết máu của nàng cộng với linh khí tu luyện trước đó, cây trúc đó đã hóa thân thành hình người, chính là Lan Trúc bây giờ.
Ban đầu Phượng Thanh còn tưởng hắn ta nhờ máu của mình mới thành tiên, nên hắn ta phải biết ơn nàng. Ai ngờ Lan Trúc không những không biết ơn nàng, mà còn nói năng rất hùng hồn: “Ta tự hút máu bằng sức mình, sao phải biết ơn ngươi?”
Nó nói rất có lý, nàng không thể phản bác.
“Sao ngươi cũng hạ phàm vậy?” Phượng Thanh hạ thấp cảnh giác, mắt đảo tới đảo lui xung quanh hắn ta, thấy thân hình đầu thì to thân thì béo ú mập mạp của hắn ta, nàng cười phá lên: “Với lại, làm người không tốt sao ngươi phải làm thú làm gì?”